Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2009

Tuổi 30...

kk

Tuổi 30 ....  tự nhiên ngồi ngẫm nghĩ về cái tuổi không nhiều không ít này mới mệt chứ ! Trẻ cũng chẳng trẻ , già cũng chẳng phải là già , ương ương như chính cái tên tuổi của nó vậy

Tuổi 30.... chừng ấy năm trôi qua được gì và mất gì nhỉ…? Được nhiều lắm đó thôi… được rèn luyện, được trưởng thành, được khẳng định mình, được trang bị cho mình những hành trang trong đường đời.... nhưng mất thì sao đây, cũng kha khá......

Sáng nay nhận được tin nhắn của một người anh mà bỗng thấy tủi thân , anh cũng đang ở tuổi 30 ... nhưng sao anh được nhiều thế! Anh có một gia đình hạnh phúc với hai đứa con xinh xắn dễ thương, anh có địa vị , có học thức và có... gần như là có tất cả những gì của một  giấc mơ bình yên mà con người thường mơ về nó.

Còn nó thì sao? Những điều được và chưa được đối với nó vẫn còn mơ hồ, chưa định hướng... phía trước nó vẫn còn là một màn đêm với nhiều sương khói và ảo ảnh giữa hư và thực... Trưởng thành sớm, lăn lộn trên đường đời để tìm kiếm cho mình cái gì đó gọi là mộng ước... nhưng tất cả đã vỡ tan tành chỉ sau một quyết định mà nó cho rằng cần phải làm như thế ! 22 tuổi , nắm hai bằng ĐH trong tay thi đỗ và học tiếp cao học trường ĐHTM và ĐH Luật... Vừa học vừa đi làm, công việc và mọi thứ dường như vô cùng thuận lợi, bạn bè luôn nhìn nó bằng cặp mắt ngưỡng mộ nhưng... nào ai hiểu nhỉ.... nó đã hất tung đi mọi thứ để "trốn chạy" sang một đất nước mà chưa một lần đặt chân đến... mệt mỏi , thực là rất mệt mỏi...

Cho đến bây giờ sự mệt mỏi ấy vẫn dày vò , trêu chọc nó hằng ngày . Cứ nham nhở cười, cứ vui vẻ hùa vào niềm vui cùng bè bạn, cứ cố gắng tỏ ra mình có nghị lực lắm , cứ như là chẳng có gì đâu , có gì chứ có thể làm nó gục ... Nhưng khi màn đêm buông xuống , khi mà nó đối diện với chính mình , khi mà chẳng còn gì làm nó lo ngại... khi mà nó an tâm là giờ này không làm người khác buồn lây bởi nỗi buồn của nó... nó mới bật khóc, đôi lúc nghẹn ngào, đôi lúc khóc thật to cho thỏa lòng.... để mà khi ngày mới bắt đầu , nó sẽ lại trở về với con người mạnh mẽ, lại cất giấu niềm đau và tiếp tục sống trong niềm vui và vẻ mặt tươi cười với mọi người.... Nào ai biết ,chẳng ai hay... và chính như vậy cũng nghĩa là một ngày bình yên đã trôi qua...

Chiêm ngưỡng nụ cười của bè bạn , nhìn sự bình yên và hạnh phúc của người thân ...Nó hiểu ...đó là niềm hạnh phúc! nó thấy vui vì làm ai đó cười , thấy hạnh phúc vì đã giúp được một ai đó.....Tự mình cười với chính mình chợt nhớ đến cái tuổi 30 dễ ghét. Thôi thì phấn đấu để đổi mới mình vậy... Tuổi 30... của nó tới tuổi 40 còn dài lắm ! Gì đáng lo nhỉ… mọi thứ, mọi mục tiêu đã đề ra thì cố mà làm đi nào nhưng phấn đấu trước mắt là gì đây thực sự là thấy rất hoang mang... Chắc có lẽ  sẽ chẳng là gì ghê gớm, thể nào cũng chẳng là gì đáng ngại đâu ... cố lên sẽ lại thực hiện được thôi mà !!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét