Thứ Hai, 28 tháng 6, 2010

Em sẽ chờ





Em sẽ chờ




Đêm tỉnh giấc một mình em hiu quạnh
Ước vô vàn bàn tay ấm chở che
Những cơn mơ làm nước mắt nhạt nhòe
Có anh bên ... vỗ về .... "em đừng khóc."

Dấu yêu à , em nào đâu mệt nhọc
Dù hai ta biền biệt mãi trùng khơi
Có như mây vời vợi cuối chân trời
Em vẫn ước mình như hình với bóng....

Đừng lo mà , đừng lo em trông ngóng
Em sẽ chờ ... sẽ chờ mãi nha anh
Bởi với em, anh là giấc mộng lành
Không có anh .... đất như miền sa mạc

Anh nhẹ nhàng, hiền hòa... làn gió mát
Đến bên đời thổi khúc nhạc yêu thương
Chỉ cho em nơi đến của con đường
mà lâu rồi... em vẫn hoài tìm kiếm

Em sẽ chờ để được anh âu yếm
Sẽ chờ ngày.... được má thắm kề môi
Sẽ nhanh thôi , anh nhỉ , sẽ nhanh thôi
Anh nhớ nhé.... đừng để em mòn mỏi ......

Em yêu anh  


Thứ Tư, 23 tháng 6, 2010

Mưa tình yêu



Mưa tình yêu

Trời quang đãng bỗng mây đen che phủ
Gió giao mùa làm lá úa rụng rơi
Như nỗi nhớ về anh mãi bên đời
Thương hai đứa khoảng trời xa cách biệt

Tím chiều buông lòng nhớ anh da diết
Cơn mưa buồn, lặng lẽ giữa thinh không
Ước cùng anh, ta cạn hết men nồng
Niềm hạnh phúc của trời mây bát ngát

Ta bên nhau nghe gió đùa biển hát
Hoàng hôn buông, anh khẽ tặng em thơ
Kìa xa xa làn mưa phủ trắng mờ
Ôi hương tình, tỏa nồng thơm ngào ngạt

Hơi thở ấm òa theo làn gió mát
Nhịp tim hòa trong khúc hát tình yêu
Hãy lắng nghe em thủ thỉ rất nhiều
Lời ao ước.... trọn đời.... bên anh mãi...

Đêm dần trôi lòng càng thêm khắc khoải
Ánh dương về sợ làm dứt cơn mưa
Cơn mưa anh êm ái...chẳng so vừa
Em bật khóc... vương lời yêu... nuối tiếc...

"Em yêu anh... rất nhiều anh có biết
Đừng bao giờ rời em nhé ....  anh yêu"





Thứ Sáu, 18 tháng 6, 2010

Mưa bụi hoàng hôn







Mưa bụi hoàng hôn
Tài Linh - Đình Văn

Cơn mưa bụi rơi cuối dòng sông
Cơn mưa bụi tim tím hoàng hôn

Để đầu non anh trong mỏi mắt
Để biển khơi em trao ngọn sóng
Lời tình yêu réo gọi mòn lời
Anh đâu rồi...

Em đâu rồi...
Hai phương trời biền biệt
Nghìn trùng thương sao

Mưa giăng mãi mưa rơi hoài
Mưa lấm tấm mưa âm thầm

Mưa trong lòng hay mưa ngoài sân
Anh không thể yêu ai ngoài em

Em không thể yêu ai bằng anh
Em vẫn ôm kỷ niệm

Anh nào quên buổi đầu
Bên hiên mưa bụi kết tình

Sau mưa giờ lặng thinh.
Cơn mưa bụi nay úa lòng nhau
Cơn mưa bụi nghe xót niềm đau

Để hồn thơ anh thêm nỗi nhớ
Để bờ mi em hoan lệ ướt
Chuyện tình yêu thấm thỏm từng giờ
Anh nơi nào chia xa rồi

Em nơi nào, chia xa rồi
Sao trời còn mưa bụi làm chi...!!!




Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

Thứ Ba, 15 tháng 6, 2010

Tình yêu là gì anh nhỉ....






Tình yêu... lạ quá đi ... anh có biết tình yêu là gì không ? Lâu lắm rồi em mới hỏi lại mình về khái niệm ấy . Yêu là gì , gì nhỉ , gì thì mới đúng thật là một tình yêu chân chính, là gì để có thể làm người em yêu hạnh phúc và để tim em không đau...... Nhưng tuyệt nhiên là câu trả lời của em vẫn mãi mãi là dấu chấm lửng... Ngày nào cũng ngắm nhìn dấu lửng và thơ thẩn vu vơ ... Em chỉ muốn kéo nó dài ra thành dấu chấm than thôi anh yêu à.

Em yêu anh, em rất yêu, rất nhớ... Con tim em chưa ngừng loạn nhịp, vẫn ngốc nghếch, vẫn dại khờ vì thứ tình cảm khó giải thích này. Tình Yêu... giống như một căn bệnh vậy , có một người để yêu, để thương nhớ , để ước mơ .... dù đó là hão huyền thì cũng đã là niềm hạnh phúc rồi... vậy mà em còn đòi hỏi hơn thế , đòi hỏi được nằm trọn vẹn trong tim người em yêu ... Em khờ khạo..... thật đúng là quá khờ như chưa từng bao giờ yêu ấy... Ai đã từng nghe câu à ơi thế này không ... " rằng yêu thì cứ lặng im , rồi tình sẽ đến tìm trao cho người ...."Người ta thường nói, đừng đi tìm Tình Yêu...mà hãy để tự nó đến. ...Vậy mà... sao em cứ phải mệt mỏi về sự kiếm tìm nhỉ... phải chăng em đã yêu người quá cuồng nhiệt đến mức thành không bình thường ...

Em chỉ biết khi đã yêu thì nên yêu hết mình. Em không thích sự chia ly... càng không thích bỏ rơi và bị bỏ rơi... em ghét ghê gớm những thứ nhờ nhờ không rõ rệt........

Yêu anh, em đã ước mơ về một con đường vô vàn xinh xắn , có em , có anh , có những điều tuyệt diệu hơn thế cứ bay nhảy, khúc khích cười và mang đến em niềm hạnh phúc thật ngọt ngào. Em đã từng trải qua những đau đớn mất mát trong đời , đẵ từng nếm trải những vị đắng cay.... vì thế niềm khao khát của em có gì là khác thường đâu phải không anh... Em yêu cuộc sống , yêu gia đình, yêu tất cả những gì đang hiện diện bên em ... và... em có lỗi gì nhỉ khi ... em cũng yêu anh...

Chẳng hiểu từ khi nào mà anh cứ yên bình , nhẹ nhàng, êm ái trong tim em..... Em yêu tất cả nên em càng cố gắng ,chứ không bao giờ ngồi yên với những thứ mình đang có và càng không để mọi người buồn theo với những gì mình vương mang.... cũng bởi khi em yêu là như em đã có sức mạnh để vun xới tình yêu, niềm hạnh phúc đầy ắp trong tim mình .....

Em sẽ sống tốt , sẽ thật cố gắng nhiều hơn nữa .... và em rất muốn nói với anh điều này : " Cảm on anh , cảm ơn anh đã tồn tại trên đời để em biết anh , quen anh và được yêu anh.... Hãy mãi hạnh phúc và vui vẻ nhé dù anh ở đâu, bên một người nào đó....."

Blog yêu của em....

Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2010

Biển thổn thức...




Biển... thổn thức....


Chiều không gió một mình em thầm lặng
Bước lang thang trên cát biển đơn côi
Mây cô đơn lạc lõng gữa lưng trời
Niềm thương nhớ tràn về cay khóe mắt

Hoàng hôn xuống , nắng úa vàng.. dần tắt
Dõi nhìn theo từng đợt sóng rời xa
Anh có nghe lời biển hát thiết tha
Êm ái quá ... sóng mỗi lần bình lặng

Trong tình yêu mình có cần "cố gắng"
Đắp xây tình thêm sâu lắng không anh
Để nỗi buồn vì thế sẽ qua nhanh
Để mơ ước ươm vàng trong nắng mới....

Mỗi phần đời đều có điều tiếc nuối
Đã qua rồi.... mới thấy rõ ngày mai 
Hãy bên em trên suốt chặng đường dài
Cùng em nhé...  xây lâu đài tình ái...

Em  mơ ước  niềm tin  yêu thắm mãi
Xóa tan mau những e ngại đa mang
Ôm em đi, vòng tay ấm nồng nàn
Và tin rằng .... nơi em là hạnh phúc.....

Đà Nẵng 10-06-10


Thứ Tư, 2 tháng 6, 2010

Nhớ Anh




Nhớ Anh! 




Trời mùa hạ bỗng nhiên se se lạnh
Gió hiu hiu , mưa giăng kín lối về
Đếm thời gian qua những giọt cà phê
Mà nỗi nhớ.... cứ tràn trề.... êm ái

Sao chúng mình phải xa xôi thế mãi
Để mơ hoài nồng cháy một nụ hôn
Để khát khao đến chiếm cả linh hồn
Để màn đêm... ướt bờ mi ngóng đợi

Em yêu anh trong nhớ nhung vời vợi
Tim bồi hồi đập một nhịp thương yêu
Lòng lâng lâng muốn ngỏ biết bao điều
Nhưng chỉ dám nén vào trong ... tiếng nấc

Có những đêm giật mình em tỉnh giấc
Bóng hình anh còn thấp thoáng đâu đây
Lời yêu thương... nhung nhớ ... gió mây
Giây phút ấy sao ngọt ngào lắng đọng...

Vì yêu anh, em có niềm hy vọng
Trên đường đời dù chìm nổi, bão giông
Sẽ mãi thắm trên môi nụ cười hồng
Em hạnh phúc ... khi thấy anh .. hạnh phúc.

 


Thầy



Photobucket

Ngày sinh nhật Thầy, cũng là ngày em biết Thấy mới trở về nhà sau một thời gian dài nằm viện. Năm nay vẫn như mọi năm, em cùng một vài đứa bạn đến thăm Thầy. Ôm bó hoa phong lan tím và món quà Thầy yêu thích trên tay nhưng trong lòng em lạ quá, nụ cười thì không còn tươi thắm trên môi như mỗi lần đến gặp Thầy mà là cảm giác bất an , khó tả.

Cốc cốc cốc....  

Chưa bao giờ em gõ cửa nhà Thầy.....  em mặc kệ chiếc chuông nhỏ nhắn gắn ở ngoài phía cửa nằm im bất động.... vội vàng đẩy cửa ra... chỉ muốn gọi thật to " Thầy ơi "  mà ... nghẹn lại....  

cốc cốc cốc... 

Cánh cửa mở, Thầy ở đó, một thân hình tiều tụy với ánh mắt lờ đờ.... Em tự hỏi "Thầy có nhận ra em không " ? rồi bỗng nhiên bật khóc....  điều gì đó thoáng buồn trên khuôn mặt thầy, như nỗi đau chất chứa đắng sau nụ cười mệt mỏi ... "Hoa đó hả, em về từ bao giờ vậy..." Em hạnh phúc vì Thầy còn nhận ra em.....

Em dìu Thầy vào phòng lấy kính, gắng kìm những giọt nước mắt lã chã rơi..... 

Thầy già đi nhanh quá, mỗi bước đi của Thấy đều phải có gậy để chống. Thầy tiều tụy nhanh đến mức em không thể tưởng tượng ra.....

Năm trước,

chỉ vài năm trước ...

Thầy vẫn phong độ, vẫn sừng sững hiên ngang dựng lên những vở kịch đi vào lòng người... Thế mà.... Em giận thời gian, bệnh tật, giận những gì đang làm Thầy lo lắng... sức khỏe của Thầy suy sụp......

Hai tiếng đồng hồ lặng trôi ...

Chia tay, Thầy mỉm cười :

"Thầy mong ước được một năm ..."

Em ngắt lời:

 "Sau một năm tĩnh dưỡng ,Thầy sẽ lại đi dựng vở"

 Thầy hạ giọng:

"Thầy chỉ hy vọng sống thêm một năm nữa"

"Thầy không được nghĩ thế , em mong mỗi lần về Vn em đều được nhìn thấy Thầy hạnh phúc  khỏe mạnh nên Thầy hãy vui vẻ và đừng nghĩ đến bệnh tật Thầy nhé!",

 "Thầy sẽ cố gắng..." 

...........

Em hiểu là Thầy biết rõ đứa học trò yêu của Thầy đang nghĩ gì và mong ước gì... Hãy tin tưởng vào mình và thật cố gắng lên nhé Thầy kính yêu của em.