Thứ Ba, 30 tháng 9, 2008

Nếu em là anh ...........

Tự nhiên ngồi buồn em chợt nghĩ nếu em là con trai và anh là con gái thì sẽ thế nào nhỉ

Em chắc chắn sẽ thế này :

Nếu em là con trai, và anh là con gái, em sẽ khen anh xinh đẹp mỗi ngày, dù sự thật có phải thế hay không. Và em sẽ phùng mang trợn mắt với ai dám chê bai anh của em.

Em sẽ luôn nắm tay anh ở chỗ đông người, không phải vì sợ anh lạc mất, mà để mọi người nhìn vào trầm trồ rằng "hai đứa nó đang yêu nhau đấy".

Em sẽ ngồi im nhìn anh khóc và làm nhiệm vụ tiếp tế khăn giấy cho anh mỗi khi chúng mình xem phim buồn, dù em thấy cái cảnh ấy chả có gì đáng rỏ nước mắt cả. 
 
49-1.gif picture by hoalylily

123-2.jpg picture by hoalylily
49-1.gif picture by hoalylily
 
Nếu em là con trai anh là con gái thì.....
 
Em sẽ dắt anh đi ăn kem, ăn chè, ăn tất tật những thứ mà con gái đứa nào cũng thích và con trai đứa nào cũng ghét. Em sẽ ngồi ăn chung chứ không ngồi nhìn dù cái món ấy chả có gì ngon lành, vì em biết anh không thích phải ăn một mình.

Em sẽ cố gắng dùng hết khả năng phân biệt của con trai để nhận ra hôm nay anh mặc một cái áo mới hay cắt tóc ngắn lên 2 cm, dù đa số trường hợp, sự cố gắng này là vô ích.

Em sẽ khen tóc anh dài ra thấy rõ khi anh hỏi, dù thật ra nó chẳng khác cái gì cả. Vì em biết anh mong tóc dài lắm lắm.

Em sẽ hồ hởi thức dậy vào lúc 4 h sáng để kêu anh dậy làm việc dù lúc đó em có dậy cũng chẳng biết làm gì.

Em sẽ lắng nghe anh huyên thuyên đủ thứ chuyện trên đời, về đủ thứ người mà em chưa một lần nghe tên chứ đừng nói biết mặt, bằng tất cả khả năng tập trung của một thằng con trai.

Em sẽ luôn thật lòng. Nếu một buổi sàng thức dậy, không thấy có anh trong tim nữa, em sẽ gọi điện cho anh và nói: "Này anh, mình xa nhau thôi!".

Em sẽ không bao giờ hứa hẹn những điều xa xôi về năm, mười năm nữa. Em chỉ hứa những điều em làm được vì em biết con gái không thích hứa lèo.

Em không bao giờ thề thốt sẽ làm tất cả vì anh. Nhưng em sẽ làm như thế.

Nếu em là con trai, còn anh là con gái, thì sẽ như thế........ 
 
Vậy hiện tại em đang là con gái, và anh đang là con trai, thì sẽ như thế nào nhỉ .....?
 
49-1.gif picture by hoalylily

Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2008

Sự tích hoa cỏ may

47.gif picture by hoalylily
nekokiss.jpg picture by hoalylily
47.gif picture by hoalylily
 
Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nọ có đôi trai gái yêu nhau rất thắm thiết. Nàng xinh đẹp, là con gái của một gia đình giàu có, một tiểu thư khuê các, còn chàng chỉ là anh đốn củi nghèo, mồ côi sống trong túp lều tranh xơ xác.
Có không ít những người môn đăng hộ đối muốn cùng nàng “kết tóc xe tơ”, nhưng nàng chẳng cảm mến ai, vì trọn con tim đã gửi cho chàng trai chăm chỉ, thật thà, tốt bụng.
Mối tình của họ không được chấp thuận, bố mẹ nàng đuổi chàng ra khỏi làng. Vì quá yêu nhau, họ bàn bạc đi đến một nơi thật xa, nơi không ai biết để cùng làm ăn sinh sống. Chàng sẽ cày cuốc thuê, nàng ở nhà trồng rau, dệt vải. Họ chấp nhận cơ cực để được sống bên nhau trọn đời.
Nhưng cuộc sống cơ cực đã biến nàng từ một tiểu thư khuê các thành người đàn bà lam lũ. Nhìn người vợ trẻ rất mực yêu quý phải vất vả đầu tắt mặt tối, chàng không an lòng.
Hàng đêm chàng tự dày vò, trách cứ bản thân đã không đem lại được cuộc sống đầy đủ cho vợ. Nỗi day dứt khiến chàng quyết chí ra đi làm giàu. Chàng để chút vốn liếng ít ỏi còn lại đỡ đần người vợ trẻ rồi ra đi, hẹn một năm sau trở về với cuộc sống đầy đủ, khá giả hơn.
Người con gái ở nhà dệt đan, trồng rau, nuôi trong mình niềm tin, niềm hy vọng mãnh liệt chàng sẽ trở về. Một năm, hai năm, rồi ba năm…thời gian cứ đằng đẵng trôi đi, nàng vẫn không nhận được tin tức của chồng. Nỗi nhớ nhung cùng niềm mong mỏi làm nàng ngày càng trở nên xơ xác, héo hon. Tình yêu, niềm tin vào người chồng thật thà, tốt bụng khiến nàng quyết định đi tìm chàng với ước mong về một ngày mai đoàn tụ 

1001 câu chuyện cảm động  [ Sưu Tầm ] - Lessons for Life - ,

Nàng ra đi, đi đến đâu cũng hỏi về tung tích người chồng yêu quý. Biển người mênh mông bao nhiêu, đất trời rộng lớn bao nhiêu cũng không làm người con gái ấy nản lòng. Tình yêu vẫn luôn thường trực và bùng cháy trong sâu thẳm trái tim, một trái tim khát khao kiếm tìm hạnh phúc.
Thế nhưng tình yêu, niềm tin và hy vọng của nàng cuối cùng chỉ đổi lại bằng những cái lắc đầu, xua tay. Nàng cứ đi, đi mãi, cho đến một ngày mệt quá xỉu lúc nào không hay. Nàng nằm xuống, trong lòng vẫn đau đáu nỗi niềm chờ mong, hy vọng.
Cảm kích trước tình yêu son sắt thủy chung của người vợ trẻ, sau khi nàng chết, Ngọc Hoàng đã hóa phép biến nàng thành một loài hoa cỏ, loài hoa cỏ màu tím bàng bạc, có sức sống mãnh liệt giống như tình yêu thủy chung của nàng.
Chị gió tốt bụng cảm động trước tấm chân tình của người con gái đã đem loài hoa cỏ ấy đi khắp mọi nơi trên các nẻo đường gần xa.
Dù cho người con gái ấy không còn nữa, nhưng tình yêu của nàng thì bất diệt cùng tháng năm, để rồi mỗi lần có khách đi đường ngang qua, nàng vẫn cố gắng níu bám vạt áo họ để hỏi thăm tin tức về chồng.

Hoa cỏ may sắc nhọn, nhức nhối một nỗi niềm đau của tình yêu trong xa cách.

Một câu chuyện đi vào lòng người, đáng để cho chúng ta phải suy nghĩ phải không các bạn. Tuy nó không có một kết cục tốt đẹp nhưng nó cho ta hiểu rằng, tình yêu chân chính luôn luôn tồn tại giữa thế gian này, giữa hai con người yêu nhau...
Hãy yêu và yêu chân thành bạn nhé để câu chuyện tình của bạn cũng sẽ trở thành huyền thoại như câu chuyện trên.....
Viết xong entry này tự nhiên thấy tin tưởng vào tình yêu hơn và thèm yêu quá hic...
Tình yêu quả là diệu kỳ...có người bạn nói với kẹo ...khi nào bạn yêu thực sự ,mỗi buổi sáng thức dậy bạn sẽ cảm thấy thế gian này đều là một vườn hoa nở rộ... Khi bạn nghe một bản nhạc như thường ngày, nhưng khi yêu rồi thì bạn sẽ thấy bản nhạc đó tràn trề cảm xúc và đê mê....và bạn nhìn thấy cuộc đời mình sao đẹp vậy .....
Đúng là vậy đó vì kẹo cũng đã từng có cảm giác này.....

HAPPY SUNDAY NIGHT TO ALL 

47.gif picture by hoalylily

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2008

Lỗi lầm.




Lỗi Lầm

Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu.
Khi tình yêu đã một lần tan vỡ.
Vẫn yêu nhau mà đành dang dở.
Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu
.

Cả hai chúng mình đều có lỗi với nhau
Anh đã quên em để em mơ kẻ khác
Em thì quên đi tưởng tình kia đã nhạt
Không ngờ còn lại vết thương đau
.


Nhức nhối nhiều bởi đã rất lâu
Trái tim ai đã bắt đầu nồng cháy
Anh muốn nói yêu em như xưa ấy
Đã vỡ rồi đâu còn được lành nguyên?


Có bao giờ hàn gắn được trái tim
Anh đừng nói cho lòng em thổn thức
Em biết anh đã nhiều lần day dứt
Anh buồn, em còn buồn nhiều hơn.

Trước em buồn vì đã mất anh
Nay lại buồn vì anh khơi chuyện cũ
Lấy lại làm sao niềm tin đã sụp đổ
Hãy quên em và đừng nói yêu em(ST)





Thứ Năm, 25 tháng 9, 2008

Tinh Bien




Tình Biển
Biển hôm nay buồn lắm phải không em?
Một mình anh lang thang trên bờ cát
Nhìn con sóng vỗ về và khẽ hát
lời hát buồn cho một thuở yêu thương.

Em yêu biển như lòng anh yêu biển
Yêu hoàng hôn đi xuống giữa hư không
yêu biển cả mặn nồng trong dịu ngọt
yêu đắm say hơi thở của Đại Dương.

Anh yêu biển như lòng em yêu biển
yêu khẽ thôi! _ không sợ biển giận hờn
cho trọn đời của một kiếp yêu đương
Để con sóng một thời ôm ấp mãi.

Biển hôm nay buồn lắm thật em ơi
Anh xa xăm nhìn cuối tận chân trời
Anh yêu biển để rồi xa biển
Xa hôm nay đến trọn cả cuộc đời
(suu tam)

CHUYỆN TÌNH Ở BIỂN
(Trần Ngọc Phong)

Tha thẩn một mình trên biển vắng chiều nay
Em lặng ngắm dấu chân mình trên cát
Những cơn sóng cứ xô bờ dào dạt
Dấu chân cứ mờ dần theo sóng biển ra khơi.

Sao cứ hững hờ không như biển anh ơi?
Sao chẳng đưa tình em vào lòng như sóng?
Sao chẳng thấy dấu chân em đuổi theo hoài vô vọng?
Sao anh cứ đi hoài không ngoái lại nhìn em?

Vẫn biết lòng anh thăm thẳm tựa biển đêm
Không Bắc đẩu, không hải đăng, không có gì định hướng
Vẫn biết tình em gieo vào hoang tưởng
Như con dã tràng xe cát biển Đông.

Em muốn hóa thân thành một dòng sông
Cùng trăm con sông thả lòng ra biển cả
Em muốn hóa thân thành những triền núi đá
Để sóng bạc đầu tung bọt phủ ngàn năm.

Một chàng trai nhìn ra biển đăm đăm
Như muốn tìm ai sau ngút ngàn con sóng
Một cô gái đứng chờ anh giữa biển khuya lạnh vắng
Những ngôi sao trên trời nhìn họ thở dài thương....

AnimatedTree1.gif tree image by witchick069AnimatedTree1.gif tree image by witchick069AnimatedTree1.gif tree image by witchick069




Thứ Tư, 24 tháng 9, 2008

Tin nhắn...

" Anh đã từng yêu em...."

Nó đang ngồi xem một bộ phim Hàn Quốc thật hay thì tin nhắn đến. Lời nói yêu thương này từ một số máy Viêtnam không quen nên nó nghĩ có thể ai đó nhầm máy chăng. Nó nhắn lại:

"Uả ...yêu ai ...."
"Xin lỗi bạn của mình đã mượn máy của mình để nhắn cho bạn...."
"Lạ chưa , cho mình biết bạn ấy tên gì vậy...."

Và rồi không có tin trả lời .....

Một tiếng sau.

Ring....chuông điện thoại kêu, nó cầm máy và không thể ngờ được đó là những lời nói của một người anh nuôi ....

Mẹ nó và mẹ anh là hai người thân thiết cùng lớn lên trong một làng quê nghèo , họ đã từng coi nhau như chị em ruột và có rất nhiều kỷ niệm tuổi thơ đáng nhớ.... sau này mẹ của anh lấy chồng , theo chồng về một nơi xa xôi khác....và rồi họ không gặp lại nhau nữa.
Khi nó ra Hà Nội học đại học, vì gia đình anh ở đó nên hai gia đình bắt đầu đi lại, mẹ nó đã gởi gắm nó cho mẹ anh trông coi trong những năm tháng học xa nhà ... lúc đó nó mới 16 tuổi và anh thì 18. Anh học về công an theo bố của anh ...bố anh bấy giò cũng là cục trưởng của một cục cảnh sát.....ở Hà Nội .

Bố của anh rất yêu nó, vì ông không có con gái nên muốn nó trở thành con nuôi của ông... từ đó hai gia đình đi lại thường xuyên ..nó cũng bắt đầu gọi bố của anh là "bố nuôi".
Anh rất lầm lì, nói ngọt thì it, nguyên tắc thì nhiều ...mà nó lại ghét nhất là phải sống theo khuôn khổ của một nguyên tắc nào đó. Thế rồi anh cũng phải chiều theo nó, anh luôn lặng thinh trước những gì nó cho là đúng và phải trả lời những câu hỏi nó không hiểu... Và nhất là những lần nó đi xe máy vượt đèn đỏ, chỉ cần anh alo thôi là nó không cần mất tiền phạt
Anh cứ như vậy , lặng lẽ theo nó bao nhiêu năm trời...vậy mà hôm nay....nó chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa

Anh nói rằng.....
 
" Anh đang say , anh thấy rằng cần phải nói với em một vài điều.... Xin em im lặng và chỉ nghe thôi nhé!

Anh đã từng yêu em....

Em biết không anh đã yêu em từ lâu rồi, có lẽ ngay từ những giây phút đâu tiên nhìn thấy em ....chắc em vẫn còn nhớ... Thời gian được ở bên em, chăm sóc cho em....đó là những tháng ngày hạnh phúc nhất của đời anh... Anh yêu em ngay cả lúc em nhìn đời bằng con mắt chán chường và thất vọng nhất.... ngay cả lúc chứng kiến em đau đớn đến tột cùng vì tình yêu em dành cho người khác không thành ... và cả những lúc em uống say để mà trút lên anh những lời yêu thương , những nỗi buồn em dành cho kẻ khác... rồi sáng hôm sau em hỏi ..." Anh ơi , hôm qua em có luyên thuyên với anh không??? em say quá nên chẳng nhớ gì cả..."..... Mỗi lần thấy em khóc, thấy em đau khổ .... trong lòng anh cũng thấy thật xót xa ...Gíá như anh có thể làm gì đó để giúp em xua tan đi những niềm đau ấy, anh sẽ hết lòng.
 
Em biết không ....

Anh đã yêu em ngay cả lúc anh đưa em đến gặp người em yêu, rồi bắt anh chờ đợi bao tiếng đồng hồ để đón em về.... Cái giây phút chờ đợi đó nó thật dài và buồn làm sao... nhưng khi nhìn thấy nụ cười thật tươi trên môi em thì anh lại quên đi tất cả...Anh sẵn sàng làm mọi thứ để mang nụ cười đó đến cho em... Rồi anh yêu em ngay cả những lúc trời mưa bão ,anh mang áo mưa đứng đợi em trước cổng trường, để mà không hề nhận được một lời khen của em, lại còn bị em mắng là anh ngốc quá ....Yêu em hơn nữa là những lúc em làm sai, em gây ra tai họa cần anh đứng ra che chở... Cái giây phút được che chở , bảo vệ em , anh cũng cảm thấy mình hạnh phúc thật nhiều....

Có những lần em được nghỉ học không về quê, em đến nhà anh nấu cơm , khuôn mặt em đỏ bừng vì nóng....lúc đó em thật đáng yêu... đáng yêu nhiều hơn nữa là khi em tíu tít gọi bố mẹ anh là cũng là "bố mẹ"... không khí trong nhà vui hơn, đầm ấm hơn mỗi khi có sự xuất hiện của em.

Anh đã yêu em đến mức chỉ cần ai nhắc đến tên giống như em thôi, anh đã thấy tim mình loạn nhịp, hồi hộp... để rồi cảm thấy thật hạnh phúc vì được biết em, được gọi tên em...

Anh yêu em bởi trăm ngàn điều khác nữa...anh cũng chẳng thể hiểu nổi mình tại sao lại như vậy, tại sao lại thổ lộ với em những điều mà anh đã giữ kín nó bao năm rồi ....anh đang buồn và hối hận vì vô tình đem đến cho em sự lo lắng...

Lời cuối cùng anh muốn em biết rằng : "Cuộc đời này thật vô vị từ khi không có em ở bên....."

Hãy đừng nhớ những lời anh nói hôm nay nhé, chúc em vui vẻ và mãi hạnh phúc ....."


Bên đó cúp máy rồi mà nó cứ như người trong mộng.... Chẳng hiểu những lời nói vừa rồi là mơ hay thật nữa..... chân tay nó run cầm cập, có lẽ mấy hôm nay nhiều chuyện quá ,nó suy nghĩ nhiều nên mơ vậy chăng .....

Photobucket

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2008

Ngày Mai Không Bao Giờ đến

romantic-6.jpg picture by hoalylily
Câu chuyện bắt đầu khi tôi 16 tuổi. Trong khi đang chơi bên ngoài trang trại của gia đình ở California, tôi gặp một nguời con trai. Ðó là một nguời bình thường như bao người khác, nguời trêu chọc bạn để rồi bạn đuổi theo và đấm cho anh ta một trận.

Sau lần gặp gỡ đầu tiên đó, chúng tôi tiếp tục gặp nhau và trêu chọc lẫn nhau. Nhưng việc trêu chọc chỉ diễn ra một lúc, rồi chúng tôi thuờng đứng nói chuyện ở hàng rào. Tôi có thể kể với anh mọi bí mật của mình. Anh chỉ yên lặng lắng nghe và tôi nhận thấy anh thật dễ gần.

Ở truờng chúng tôi đều có những mối quan hệ riêng, nhưng khi về nhà chúng tôi thuờng kể cho nhau nghe mọi chuyện. Một hôm tôi kể với anh cái gã mà tôi thích đã làm cho trái tim tôi tan nát. Anh an ủi tôi và bảo rồi mọi chuyện sẽ qua. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì có một người bạn thực sự hiểu mình. Có điều gì đó ở anh khiến tôi rất thích, tôi lại cho rằng đây chỉ là cảm giác.
Trong những năm trung học, chúng tôi luôn bên nhau với tình bạn đơn thuần. Vào buổi lễ tốt nghiệp, tuy chúng tôi nhận đuợc bằng vào hai ngày khác nhau nhưng tôi rất muốn ở cạnh anh. Tối hôm đó khi mọi nguời đã về hết tôi đến nhà anh, nói rằng tôi rất muốn gặp anh. Ðó quả là một cơ hội lớn, nhưng tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là ngồi bên cạnh anh ngắm sao trời và cùng bàn về những dự định của hai đứa. Anh nói anh muốn lấy vợ sớm để ổn dịnh cuộc sống, rằng anh muốn trở thành người giàu có, thành đạt. Tôi về nhà với nỗi ân hận vì đã không thổ lộ cho anh biết tình cảm của mình. Tôi muốn ngỏ lời yêu anh nhưng lại quá nhút nhát và sợ sệt. Tôi để những cơ hội ấy qua đi và tự nhủ sẽ nói cho anh ấy vào một ngày nào đó.

Trong những năm học đại học, tôi luôn muốn thổ lộ cùng anh nhưng luôn có nhiều nguời xung quanh anh. Sau khi ra truờng anh tìm việc làm ở New York.Tôi mừng cho anh nhưng cũng cảm thấy buồn vì chưa nói được gì với anh. Nhưng làm sao tôi có thể nói ra điều đó được, khi mà anh đang chuẩn bị ra đi. Tôi giữ kín điều đó cho riêng mình và nhìn anh bước lên máy bay. Tôi đã khóc rất nhiều và cảm thấy rất buồn khi không nói được những điều trong trái tim mình. Sau đó tôi được nhận vào làm thư ký, rồi làm cho một nhà phân tích máy tính. Tôi rất tự hào về những gì mình đạt đuợc. Cho đến một ngày tôi nhận được một bức thư có kèm thiệp mời mừng đám cuới. Ðó là của anh.

Tôi đến dự đám cuới một tháng sau đó. Ðám cưới thật lớn được tổ chức ở một nhà thờ và chiêu đãi ở một khách sạn lớn. Tôi gặp cô dâu và cả anh nữa, và tôi nhận ra rằng mình vẫn rất yêu anh. Tôi đã tự kiềm chế để không làm hỏng ngày vui của anh. Tôi cố gắng tỏ ra vui vẻ khi nhìn thấy anh bên cô ấy để che giấu đi những giọt lệ đang tuôn rơi trong lòng tôi. Tôi rời New York và cho rằng mình đã hành động đúng. Khi tôi lên máy bay, anh đi tiễn và nói rằng anh rất vui khi gặp lại tôi. Tôi về nhà cố quên đi mọi chuyện đã xảy ra ở New York vì hiểu rằng mình không thể làm khác. Một năm qua, chúng tôi vẫn trao đổi thư từ cho nhau và kể cho nhau nghe mọi chuyện. Rồi một thời gian dài anh không viết thư cho tôi. Tôi bắt đầu lo lắng vì tôi đã viết đến 6 bức thư. Cho đến khi tôi mất hết hy vọng, tôi nhận đuợc lời nhắn: "Hãy gặp anh ở hàng rào nơi chúng ta vẫn trò chuyện truớc đây". Tôi đến và gặp lại anh. Anh nói rằng anh đã vui vẻ trở lại, quên di mọi chuyện rắc rối từ cuộc ly dị. Tôi càng yêu anh hơn nhưng vẫn không thể nói ra mối tình ấp ủ bấy lâu. Khi anh quay lại New York, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không muốn nhìn thấy anh ra đi. Anh hứa sẽ đến thăm tôi ngay khi có thể.
Rồi một ngày anh không đến thăm tôi như đã hẹn. Tôi đoán rằng có lẽ anh rất bận. Chuỗi ngày chờ dợi kéo dài cho đến khi tôi đã quên đi điều đó thì nhận được một cuộc điện thoại từ luật sư của anh ở New York. Ông ấy cho tôi biết anh đã mất trong một tai nạn trên đường ra sân bay. Trái tim tôi duờng như vỡ vụn và tôi thực sự bị sốc. Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh không đến như đã hẹn. Tôi đã khóc, những giọt nuớc mắt của sự mất mát và đau đớn dến khôn cùng.
Tôi tự hỏi: "Tại sao điều đó lại xảy đến với một người tốt như anh?". Tôi thu dọn công việc đến New York để nghe đọc di chúc của anh. Mọi thứ đã được chuyển về cho gia đình và người vợ cũ của anh. Tôi gặp lại cô ấy. Cô kể cho tôi nghe về tình trạng của anh, rằng anh luôn buồn cho dù cô ấy đã làm mọi cách cũng không thể nào khiến cho anh hạnh phúc được như hôm gặp lại tôi ở đám cưới của họ. Người ta trao lại cho tôi quyển nhật ký của anh. Nó được bắt dầu từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Anh viết rằng anh rất yêu tôi nhưng vì quá nhút nhát mà không dám nói ra điều đó. Ðó là lý do tại sao anh im lặng và thích lắng nghe tôi. Anh luôn yêu tôi kể cả khi dến New York và kết hôn với người khác. Ðối với anh quãng thời gian hạnh phúc nhất là khi ở bên tôi và được nhảy với tôi trong đám cưới. Anh đã tưởng tượng rằng đó là đám cuới của chúng tôi và anh đã rất đau khổ khi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc ly hôn. Anh viết rằng anh rất hạnh phúc khi nhận được thư của tôi. Và cuốn nhật ký kết với dòng chữ: "Hôm nay, nhất định tôi sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất yêu cô ấy". Ðó chính là ngày mà anh bỏ tôi ra đi vĩnh viễn - ngày mà tôi sẽ biết được tình yêu từ sâu thẳm trái tim anh dành cho tôi.


(Sưu tầm)
Ðây là một câu chuyện kẹo đọc được trên mạng và thấy thật tiếc nuối cho một mối tình câm . Có thể các bạn đã từng đọc qua câu chuyện này và có những cảm nhận khác nhau...
Ðiều cuối cùng kẹo muốn nói với các bạn:


Chúng ta cũng vậy. Thỉnh thoảng, ta không nhận ra ai mới là người quan tâm đến ta thật lòng. Cho đến khi họ rời bỏ ta. Cho đến khi ta mất họ vĩnh viễn. Để rồi ta chỉ còn biết ôm hận.

Hãy thổ lộ tình yêu của mình với người mà bạn yêu. Đừng im lặng, bởi vì có thể bạn sẽ đánh mất họ mà chưa kịp thốt ra lời nào.

Tình yêu là khi chúng ta chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để nói với một người rằng ta yêu họ biết chừng nào.

Và đây mới là chốt của bài "Cơ hội chỉ đến một lần..." vì thế khi đã nắm bắt được cơ hội trong tay, xin các bạn hãy đừng để mất nó
Nếu bạn yêu một nguời nào đó, đừng đợi đến ngày mai để nói với anh ấy/cô ấy biết điều đó. Bởi có lẽ ngày hôm sau .. có thể sẽ không bao giờ đến nữa.

Kẹo chúc các bạn có những ngày cuối tuần vui vẻ

Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2008

Em yêu anh




pink8jp.gif picture by hoalylily


Em Yêu Anh
Elizabeth B. Browring

Anh có tin không, em yêu anh nhiều thế đó
Bằng nụ cười bằng hơi thở con tim
Khép làn mi nghe tiếng gió nhẹ êm
Hồn rạo rực tưởng chừng anh bên cạnh


Nếu Thượng Đế cho em cuộc đời bất hạnh
Vẫn van nài xin mãi được yêu anh
Tình nhân ơi ! đây trọn trái tim dâng
Dù không hứa nhưng đời đời yêu mến


Thơ có lẽ là viễn vông mộng tưởng
Và cuộc đời thực tế đến chua cay
Nhưng con tim anh ạ ! yêu đắm say
Đời ảo vọng, tình em không ảo vọng



flower00073.gif picture by hoalylily




Thứ Tư, 17 tháng 9, 2008

Chúc mừng sinh nhật anh




Hôm nay là sinh nhật anh của Kẹo . Anh của kẹo ở đây không phải người yêu ,cũng không phải anh trai ....mà ngoài những tình cảm thiêng liêng ấy còn có một thứ tình cảm cũng rất quan trọng...chính là tình bạn , tình bằng hữu....và đó cũng là tình cảm của kẹo và anh .

Kẹo và anh thân nhau cũng hơn 14 năm rồi, một khoảng thời gian không phải là dài nhưng cũng đủ để chứng minh cho một tình bạn tốt. Kẹo chẳng thể nào quên được những kỷ niệm đã có giữa bọn mình. Những cuộc vui chơi của cả nhóm, dã ngoại thâu đêm, những lần tụ tập vui vẻ trong những ngày kẹo được nghỉ học ... Nhóm bạn của anh có tất cả 5 người , nhưng lúc đó đã được nhân lên gấp đôi vì mỗi người đều đã có bạn gái của mình. Anh cũng vậy, cô ấy rất xinh xắn và đáng yêu và cũng rất yêu quý kẹo ... Còn kẹo cũng chính là bạn gái của một trong những người bạn thân của anh .

Kẹo nhận thấy ,tan vỡ một tình yêu rất khó để trở thành tình bạn, nhưng nó lại rất dễ để thở thành kẻ thù.....kẹo và bạn anh cũng vậy.....khi chia tay rồi bọn mình cũng không còn gặp lại nhau nữa nhưng tình bạn của kẹo và anh thì vẫn tốt đẹp cho đến tận bây giờ....

Anh thật tốt với kẹo. Anh vừa là người anh trai cho mình mượn bờ vai để khóc mỗi khi mình có chuyện buồn, vừa là người bạn thân thiết để mình trút bầu tâm sự.... Nhưng kẹo bướng lắm, những lời khuyên của anh, kẹo toàn để gió thổi bay...bây giờ nghĩ lại mới thấy hối hận...giá như hồi đó kẹo nghe anh nhỉ thì chắc chắn cuộc đời kẹo sẽ đi theo một hướng khác có thể tốt đẹp hơn....Anh đã luôn bên kẹo, chứng kiến cuộc đời mình từ những giây phút hạnh phúc cũng như đau khổ nhất ...Anh đã làm cho kẹo thật nhiều nhưng ngược lại kẹo chẳng làm gì được cho anh, mà chỉ tạo ra những chuyện để anh lo lắng thôi ....




Anh Cua Biển dễ thương

Hôm nay em có quà sinh nhật cho anh đấy , đừng xúc động nhé ! Từ khi em sống bên này, vì quá nhiều chuyện xảy ra ,và cũng vì một phần bận rộn lo lắng cho một cuộc sống mới không bạn bè , không người thân......nên thỉnh thoảng em không nhớ đến ngày sinh nhật của anh cũng như không nhớ cả ngày sinh nhật của chính mình . Em còn nhớ có lần em nhận được tin nhắn chúc mừng của anh, em mới chợt nhận ra rằng, ồ thì ra ngày hôm đó là sinh nhật mình ...... Từ khi sống nơi đất khách quê người , đối với em ngày nào cũng giống nhau mà thôi , vì nếu có nhớ đến ngày sinh nhật của mình cũng chẳng để làm gì ...nó chỉ làm cho em thêm buồn vì nhớ gia đình bạn bè nhiều hơn .... Em sẽ lại nhớ về quá khứ ....và sẽ lại thấy lòng buồn thật nhiều khi tiếc nuối những kỷ niệm đẹp đã qua ......

Luyên thuyên nhiều quá mà vẫn chưa vào vấn đề chính hi..hi.... Viết những dòng này ra thực lòng em chỉ muốn gửi tới anh lời cám ơn chân thành. Cảm ơn anh thật nhiều vì đã là bạn tốt của em trong suốt thời gian qua, cho dù em đã phạm rất nhiều sai lầm nhưng anh vẫn là người bạn tốt nhất bên cạnh em, đưa em đi đến chỗ nào em muốn và luôn giang tay đón đỡ mỗi lần em ngã đau....Chúc anh có một sinh nhật thật vui cùng gia đình và những người bạn ngoài đời cũng như những người bạn trong blog này anh nhé !

Đây là hoa hồng em tặng anh đó, Anh đếm xem đã đủ số tuổi của anh chưa nha



Còn đây là quà này, anh thử đoán xem em đã tặng anh gì nào



Hy vọng rằng ngày hôm nay anh sẽ vui , vì hoa và quà cũng chỉ là tưởng tượng thôi , nhưng món quà chính của em tăng anh là cái entry này em .... Mong anh nhận lấy lời chúc và lời cảm ơn của em nha . Chúc cuộc sống của anh sẽ luôn đầy ắp tiếng cười .

Thứ Ba, 16 tháng 9, 2008

Vô tình và nuối tiếc....

821001gj3fq1tmfi.gif picture by hoalylily
727906wrmyfe6o17.gif picture by hoalylily
Bất chợt đến rồi lặng lẽ ra đi.
Vô tình ta đánh rơi quá khứ
Bất chợt buồn suy nghĩ bên thềm cửa
Sao mà nuối tiếc chạy  quá mau ..... 
(kẹo tự bịa đó)

727906wrmyfe6o17.gif picture by hoalylily

          Trong số chúng ta, ai cũng đều đã trải qua một trong 3 tình huống trên........ BẤT CHỢT....VÔ TÌNH......và......NUỐI TIẾC
Bạn đã bao giờ cảm thấy hình như mình bất chợt gặp một điều gì đó quý giá, để lại cho bạn một cảm giác khó quên ...nhưng  rồi chính bạn lại vô tình đánh mất nó không   ?????...

Tuổi thơ ai cũng đã từng trải qua những năm tháng ngây thơ, đáng yêu.... giờ không còn nữa.....Trong những khoảnh khắc đó, ta bất chợt nhận ra nhiều điều khiến ta lúc nào cũng thấy hối tiếc...Và điệp khúc "Giá như" cứ lặp lại, liên miên và bất tận cho đến suốt cuộc đời...

Sự vô tình trong 1 lúc bất chợt có thể đem lại cho ta nỗi đau  đến tận cuối đời....Chỉ khi nào bất chợt nhận thấy tất cả đã trở thành quá khứ rồi và bạn sẽ thấy đau buồn và chỉ biết khóc mà thôi....thì đó lại trở thành nuối tiếc...
Ta đã từng có một tuổi thơ đầy ắp những kỷ niệm....Từ khi ta ta biết nghĩ, chẵng nhớ là tuổi nào mình có thể nghĩ chín chắn hơn một chút nhỉ....có thể là tuổi 12, cũng có lẽ là 13, 14, 15  ... Khó mà giải thích nổi..chỉ biết rằng đôi khi ta làm nhiều việc sai trái.....và ta hiểu điều đó sẽ làm ba mẹ buồn ...nhưng vì mọi chuyện đã xảy ra rồi , ta chỉ biết nhận tội  và xin tha thứ...
 Rồi qua cái tuổi nhận tội đó , ta bắt đầu biết nói dối.... Có những sự nói dối ngây thơ để mà không làm cho đối phương buồn khổ...cũng có những lời nói dối độc ác,  đến nỗi đối phương không còn con đường nào để tiếp tục bước nữa......và khi đến một giây phút nào đó ta ngồi suy nghĩ lại thì bất chợt ta lại thấy nuối tiếc.....
Vì vậy kẹo nhận thấy rằng....bất chợt, vô tình , và nuối tiếc luôn ở bên nhau, hoặc có thể nói chúng là một.... nếu như bất chợt nắm bắt được cơ hội thì bạn sẽ không bao giờ có một mảy may vô tình hoặc nuối tiếc ở đây  .......
Cuộc sống rất nhiều sự bất chợt, và sẽ còn nhiều hơn những cảm giác vô tình, chúng ta vẫn sống, trái đất vẫn quay...cuộc sống luôn tạo nhiều sự bất chợt, và đôi khi ngồi lại mới thấy mình vô tình, rồi từ đó trở thành nỗi hối tiếc....Kẹo sure rằng trong mỗi chúng ta chẳng thể có người nào mà không từng  trải qua ....BẤT CHỢT....VÔ TÌNH .......VÀ .....NUỐI TIẾC.....đâu.
Hãy chia sẽ những điều đó cùng kẹo nha

Có khi nào trên đường đời tấp nập

Ta vô tình đi lướt qua nhau


Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất

Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu...
(Bùi Minh Quốc)

Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2008

Tình yêu thầm lặng




Tự Tình

 

Tại sao mặt trời chọn tôi để rực rỡ
Tại sao mặt trăng chọn tôi để tình tứ
Tại sao những vì sao chọn tôi để long lanh
Tại sao những bông hoa chọn tôi để nở
... và tại sao
Trong giấc mơ ở mãi cuối trời kia
Cả em cũng chọn tôi để nhớ ???

 
Đó là một vài câu thơ tình của Trần Dạ Từ mà kẹo thấy rất hay. Kẹo muốn mọi người thưởng thức trước khi bước và câu chuyên chính này... Đây là một câu chuyện ngắn nhưng vì kẹo thấy nó thật cảm động ....và  chuyện tình yêu của hai người trong chuyện đã có một  kết thúc tốt đẹp.... Đó cũng là điều hy vọng và mơ ước của những đôi lứa đang yêu.....
Mọi người hãy chia sẽ và hãy coi đây là một câu chuyện thật để nhìn vào đó mình sẽ có thêm niềm tin vào tình yêu nha  
 
Một cô gái yêu tha thiết một chàng traii nhưng bị gia đình phản đối kịch liệt ngay từ đầu. Cha mẹ cô cho rằng hoàn cảnh hai gia đình không phù hợp, nếu lấy nhau, cô sẽ chịu khổ suốt đời.

   Vì áp lực từ phía gia đình, hai người thường xuyên cãi vã. Mặc dù rất yêu, nhưng cô gái hay hỏi người yêu “Anh yêu em như thế nào?”

   Khi chàng trai không trả lời theo ý mình, cô lại tức giận. Cứ mỗi lần như thế cùng với áp lực của gia đình, cô lại trút giận vào người yêu. Nhưng anh chỉ chịu đựng trong im lặng.

    Hai năm sau, chàng trai tốt nghiệp đại học và quyết định đi du học ở nước ngoài. Trước khi đi, anh cầu hôn người mình yêu thương: “Anh không khéo ăn nói. Nhưng chỉ cần em biết rằng anh rất yêu em. Nếu em chịu đến với anh, anh sẽ chăm sóc em suốt đời. Còn về phía gia đình, anh sẽ cố thuyết phục bố mẹ. Em đồng ý làm vợ anh chứ?”

    Cô gái đồng ý, và rồi cha mẹ cô cũng tán thành. Trước khi chàng trai đi học, họ đã đính hôn với nhau.

    Cô gái bắt đầu đi làm, và chàng trai thì tiếp tục sự nghiệp học hành của mình ở nước ngoài. Họ gửi cho nhau những lời yêu thương qua thư từ và điện thoại. Mặc dù có khó khăn, nhưng chưa bao giờ họ nghĩ đến chia ly.

   Một ngày nọ, trên đường đi làm, cô gái bị tai nạn ô tô. Tỉnh dậy, cô nhìn thấy cha mẹ bên cạnh giường mình nằm, xung quanh là màu trắng toát. Cô biết là cô đã bị thương rất nặng. Nhìn mẹ đang khóc, cô muốn an ủi. Nhưng rồi nhận ra rằng mình đã mất đi một thứ vô cùng quý giá - giọng nói.

   Bác sĩ nói rằng chấn thương não quá mạnh làm mất khả năng nói của cô.

    Suy sụp nhanh chóng, những ngày ở bệnh viện, cô chỉ biết có khóc mà thôi. Về nhà, tình hình cũng không có gì thay đổi. Mỗi lần nghe tiếng chuông điện thoại, tim cô nhói lên đau đớn. Cô không muốn cho người yêu biết hoàn cảnh của mình, cô không muốn mình là gánh nặng của anh. Cô viết một lá thư nói rằng cô không thể chờ đợi anh ta thêm được nữa và quyết định chia tay.
Kèm theo lá thư, cô gửi trả lại chiếc nhẫn. Chàng trai gửi hàng trăm lá thư, gọi không biết bao cuộc điện thoại, nhưng những gì cô có thể làm chỉ là khóc mà thôi.

    Cha mẹ cô quyết định chuyển chỗ ở, hi vọng cô có thể quên mọi thứ và sống vui vẻ hơn.

    Ở môi trường mới, cô học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới. Hàng ngày cô vẫn luôn tự nhủ phải quên người mình yêu. Một ngày, bạn cô tới và nói rằng chàng trai đã quay về. Cô bảo bạn đừng để cho anh biết chuyện gì đã xảy ra đối với cô. Từ đó, không có tin tức gì về anh nữa.

    Một năm trôi qua, người bạn của cô lại đến mang theo một cái phong bì. Đó là thiệp cưới của người yêu cũ. Cô choáng váng, đau khổ. Mở phong bì ra, cô thấy ................tên mình trong đó........................




Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2008

Tết Trung Thu




           Sắp  đến Trung Thu rồi , kẹo đi đi lại lại thấy các nhà khác, ai ai cũng có entry về Trung thu, mình cũng phải có một tí chút để góp phần cho có nếp có tẻ  chứ  nhỉ 

     Trung Thu vốn là nguốn cảm hứng lớn cho các thi sĩ từ xưa đến nay, có một vài câu thơ nói về tết Trung thu như thế này ...

Có bầu có bạn can chi tủi
Cùng gió cùng mây thế mới vui
Rồi cứ mỗi năm rằm tháng tám
Tựa nhau trông xuống thế gian cười. 

 Người xưa cho rằng rằm tháng tám đó là ngày mà mặt trăng đạt tới độ sáng nhất và tròn nhất.  Rằm tháng tám ở Trung Quốc còn được gọi là lễ hội của phụ nữ. Mặt trăng tượng trưng cho vẻ đẹp và sự duyên dáng, còn mặt trời thì lại tượng trưng cho sức mạnh.... Người phương Tây thờ Mặt trời vì theo họ sức mạnh là hơn cả, còn người phương Đông lại ngưỡng mộ nét đẹp dịu hiền của Mặt trăng..... Mặt trăng tượng trưng cho đức hạnh của người phụ nữ và đồng thời còn là một người bạn đáng tin cậy.

 Vì sao mà xưa kia các ông bà của chúng ta thường đặt tên cho con gái là Nguyệt, đó chính là để mong ước người con gái tên Nguyệt sẽ đáng yêu và xinh đẹp như trăng vậy....

Bạn đã từng nghe thấy câu chuyện thế này chưa ...." Nếu nhìn lên Mặt trăng đúng ngày rằm Trung thu, trẻ con sẽ nhìn thấy được chị Hằng, và khi đó nếu có ước nguyện sẽ được toại nguyện." Kẹo đã từng làm hoài mà toàn vỡ mộng thôi

     Ở Singapore lễ mừng trăng vào đêm rằm tháng 8 cũng lớn lắm, nhưng nó đơn giản và buồn thế nào ấy....Kẹo vẫn thích Trung Thu ở VN hơn, nó thật đầm ấm , ngập tràn niềm vui của không khí gia đình ....   Kẹo chẳng thễ nào quên được những kỷ niệm tuổi thơ cùng ông bà, cha mẹ và quây quần ăn bánh trung thu và những lần đi rước đèn ông sao cùng các bạn .....đúng là thời gian là kẻ thù của  con người, thời gian trôi mau biến tuổi thơ nhanh chóng trở thành kí ức...

Kẹo thèm làm một bài thơ con cóc về Tết Trung Thu nhưng nghĩ mãi chẳng ra câu nào  vì mặt trăng cũng là chủ đề cho nhiều thi sĩ viết lên những bài thơ hay..... đêm trăng tròn nhất đó cũng dành cho những cuộc hẹn hò đôi lứa và cũng là lúc bạn hữu gặp nhau....

Bạn nào giỏi thơ cho mình xin vài câu nhé ! Mời mọi người thưởng thức bánh Trung Thu của kẹo và....

Chúc các bạn có một Tết Trung Thu vui vẻ 

mooncake.jpg picture by hoalylily

Cái này là TÁI BÚT nha vì muốn thêm bài thơ con coc của anh Cuabien tặng Kẹo đó,  không biết để chỗ nào cho hợp  thôi thì chèn vào chỗ này vậy hi...hi...

Trung Thu là Tết thiếu nhi
Hỏi sao người lớn lại đi chơi nhiều
Đi chơi họ lại làm liều
Làm liều nên mới ra nhiều thiếu nhi

Nếu mà người lớn không đi.
Làm sao lại có thiếu nhi hả trời
Đó là quy luật muôn đời
Trung thu là tết của mọ người đấy thôi

Trung thu - Tết của thiếu nhi!
Ngươi lớn - vì lớn --> được đi chơi nhìu
Miễn là không được làm liều!
Sau này married hãy có nhiều thiếu nhi !