Thứ Tư, 31 tháng 12, 2008

Năm mới yêu thương....




Năm mới yêu thương
                       
Lại một năm nữa trôi qua.... Quay đầu nhìn lại những Được và Mất của bao nhiêu năm trước mà thấy buồn.....thất vọng nhiều hơn là niềm vui.... Thôi thì lại tự nhủ với lòng là hãy cố gắng lên vậy, những gì chưa thực hiện được thì tiếp tục mà phấn đấu , ông trời chắc sẽ không phụ lòng người đâu phải không các bạn

 

 

Nào các bạn ơi, hãy cùng Kẹo hát lên khúc ca yêu đời để tiếp tục đón chào một năm mới, với đầy sức sống và hy vọng nhé! Hãy làm việc như thể mình không cần tiền, hãy yêu như thể mình chưa bao giờ thất tình, hãy nhảy múa như thể không ai trông thấy, hãy hát như thể không có ai đang nghe và hãy sống như thể Trái Đất này là Thiên đường .....như thế bạn sẽ thấy niềm vui và hạnh phúc ngập tràn trong năm nay đó

Nhân dịp năm mới , Kẹo muốn nói lên lời cảm ơn các bạn iu quý trong mái nhà Yahoo Plus! Cảm ơn các bạn vì đã chia sẽ, an ủi Kẹo những lúc Kẹo buồn, cảm ơn vì bạn cũng đã tin tưởng Kẹo, tâm sự chuyện của bạn cho Kẹo nghe, cảm ơn vì bạn luôn đến bên Kẹo mỗi lúc kẹo cần bạn và rất rất nhiều điều nữa....

Kẹo luôn nhớ mãi những tình cảm đẹp đẽ của mọi người trong thế giới ảo này.... hy vọng chúng ta sẽ mãi là bạn của nhau, cho dù không có cơ hội gặp gỡ.

Chúc các bạn có một năm mới tràn ngập niềm vui , may mắn và thành công nha  

 

 




Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2008

Giấc mơ chỉ là giấc mơ...





Giấc mơ chỉ là giấc mơ

 
Đêm nay lại một đêm nữa 
Em nhớ mong anh đến từng phút giây trôi qua vô tình 
Anh đang ở một nơi xa em nhớ mong anh vô cùng 
Uớc sao mình đuợc bên nhau đêm nay 
Giấc mơ chỉ là giấc mơ 
Em mơ về ngày xa xăm ta sống bên nhau 
Không còn cách xa không còn mong chờ 
Em mơ đuợc ngồi bên anh ta nói với nhau bao điều
Những vui buồn ta cùng trong tay nhau
Giấc mơ chỉ là giấc mơ 

ĐK:

Rồi anh cứ đi ,để rồi đây em vẫn mong chờ 
Vẫn thầm mong anh iu nơi xa sống vui bình yên 
Ngày trôi mãi xa sao tình yêu vẫn cứ ở lại
Tháng năm dài tình em héo khô theo bóng ai kia hững hờ
 
 



Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2008

Một bức thư không dám gửi người yêu...


Bức thư không dám gửi người yêu
"Em yêu! Hôm qua em hỏi anh rằng anh đối xử
với em tốt chừng nào. Nhất thời anh
chẳng nghĩ ra gì cả. Qua một đêm suy nghĩ,
cuối cùng anh cũng nhớ ra mấy điểm anh
đối xử tốt với em. "

1/.Trước khi quen em thì anh lãnh học bổng, đến khi quen em rồi thì học bổng của anh em lãnh.

2/. Có một quả táo, em ăn. Có 2 quả táo em ăn quả to.

3/. Em xấu xí như vậy mà anh vẫn khen em xinh. Anh đẹp trai như thế mà em lại bảo anh xấu.

4/. Đi chơi toàn anh tiêu tiền, khi về KTX anh chỉ dám ăn mì tôm.

5/. Lúc em giận, anh phải làm thùng rác cho em đổ nỗi bực dọc. Lúc anh bực tức thì anh phải làm thùng rác cho chính mình.

6/. Khi em muốn hôn anh, em liền hôn. Khi anh muốn hôn em thì trước tiên phải được em cho phép.

7/. Em thường xuyên đánh anh. Anh chưa bao giờ đánh em.

8/. Có lần em hỏi anh nếu em yêu một người khác thì anh làm thế nào. Anh nói sẽ đánh cho thằng kia một trận. Anh lại hỏi nếu anh yêu người con gái khác thì thế nào, em trả lời rằng em sẽ giết anh ngay.

9/. Đến nhà em anh phải ngủ ở ghế sopha, em đến nhà anh, anh cũng phải ngủ ở sopha.

10/. Anh mua tặng em một cái áo 60 000, anh nói dối là chỉ có 40 000. Em mua cho anh cái đồng hồ 100 000, em lại nói dối anh là 500 000.

11/. Cùng 1 con cá em ăn phần thân. Còn anh, phần đầu cá.

12/. Anh làm hỏng cái tai nghe của em liền mua 1 cái mới đền ngay, còn em làm mất chiếc xe đạp của anh một lời xin lỗi cũng không có.

13/. Lần em ốm, anh gầy mất 2kg. Lần anh ốm, em béo lên 2 kg (em đến phòng chăm sóc anh, ăn hết mọi đồ ăn, hoa quả, bánh kẹo của anh).

14/. Anh không chê em thấp, thế mà em lại chê anh cao.

15/. Mẹ anh đối xử tốt với em như vậy còn em một chút cũng không.

16/. Lần đó đi xem rock ngoài trời, em cỡi lên vai anh rất thích thú, gào thét cả buổi. Còn anh bị ép nặng suýt rơi lệ.

17/. Con chó cảnh nhà anh đẻ, anh chọn con đẹp nhất mang đến cho em. Em lại tặng anh con cá vàng em nuôi gần chết, hại anh chăm sóc thêm 2 ngày nữa phải đem chôn nó.

18/. Trước khi quen em, anh ngủ 8 tiếng. Quen em rồi chỉ còn 4 tiếng.

19/. Trước khi quen em, anh không bao giờ chờ ai quá 5 phút. Quen em rồi anh phải đứng hàng tiếng đồng hồ.

20/. Trước khi quen em, anh ngày nào cũng ăn sáng. Sau khi quen em, anh chỉ ăn mỗi buổi tối.

21/. Về nhà mẹ anh, anh ngồi cạnh để đỡ lời. Gặp mẹ em, em chạy đi nói điện thoại.

22/. Viết mail cho em viết những lời lẽ ngọt ngào nhất. Nhận mail của em, toàn những lời trách móc.

23/. Chat với em, anh chat mỗi mình em. Còn em chat hàng chục người.

24/. Viết thư tay cho em, viết nhiều trang. Nhận thư tay của em, “Hòn VọngThư”

25/. Anh lỡ hẹn, anh xin lỗi đến vài ngày sau. Em lỡ hẹn, em nhoẻn cười lấy lệ rồi quên béng.

26/. Ra đường gặp cướp. Anh đánh nó, em bảo anh côn đồ. Anh không đánh nó, em bảo anh hèn nhát.

27/. Đi xe anh đi cẩn thận, em bảo anh kém thế. Đi nhanh, em bảo anh đi ẩu.

28/. Lễ tết, anh em, chị em đều có quà. Chị anh, anh anh thì anh chẳng mua cho thứ gì.

29/. Em lấy lược ra chải ngay ngã tư. Còn anh vuốt tóc một cái, em bảo anh điệu thế.

30/. Đi xem phim, em thấy chán, em đòi về. Anh thấy chán, ngồi xem hết phim.

31/. Đi uống coffee, em ngồi uống cái soạt rồi đứng dậy. Anh bất chấp mọi người cười, cũng uống cái soạt rồi đưa em về.

32/. Đi chơi với em, thấy em buồn, anh cố gắng làm cho em vui. Thấy anh buồn, kệ anh.

33/. Quà em tặng anh, anh để rất trân trọng. Quà anh tặng em, em vứt lung tung trong nhà.

34/. Anh đứng trước trường đợi em, em bảo anh giám sát em. Anh ngồi ở nhà không đi nữa, em bảo anh không quan tâm đến em.

35/. Em bảo anh về đến nhà gọi cho em, anh gọi ngay. Anh bảo em về nháy máy cho anh, em bảo anh khắt khe.

36/. Em tặng anh cái gối bé xíu, anh ôm ấp mỗi khi ngủ. Anh tặng em cái gối ôm, em để gác chân.

37/. Em tặng anh chậu cây, nó tươi tốt sau mấy ngày. Anh mua cho em đủ lọai cây kiểng, chúng được chôn cất vài tuần sau đó.

38/. Anh nói nhiều, em bảo anh lắm mồm. Anh nói ít, em lại bảo anh ít nói.

39/. Cá độ với nhau, anh thua, em bắt anh thực hiện bằng được. Em thua, em viện đủ lý do để không thực hiện.

40/. Những gã nào thích em, em vẫn để kệ họ. Có ai thích anh, anh phải tìm cách xa họ ngay.

41/. Em cười với bao nhiêu là con trai, để cho họ một tia hi vọng. Anh chỉ mới có một lần thôi, vớibạn em, em đã bảo anh là Sở Khanh rồi.

42/. Anh nhắc em chăm chỉ. Nhắc em mặc áo ấm. Nhắc em không thức khuya, em hỏi :”anh là mẹ em à?”. Nếu anh không nhắc em, em lại bảo:”Anh chả quan tâm gì đến em”.

43/. Những cái bưu thiếp anh làm tặng em, em chê óng chê eo. Những cái thiệp em tặng anh. Hầu hết chỉ là E-card. Anh vẫn giữ lại nó, mặc dù nó đã hết hạn xem được từ lâu rồi.

44/. Những gì em viết cho anh, dù chỉ là một tờ giấy nháp, anh vẫn giữ trong cái hộp. Những gì anh viết cho em, đều tự đáy lòng anh, em đọc rồi em chê chữ anh xấu.

45/. Trước khi quen em, anh muốn mình thật là nổi trội, được nhiều cô gái ngưỡng mộ. Sau khi quen em, anh phải thật bình dị và chỉ cần mỗi mình em thôi.

..... Em đòi anh hiểu em, thế mà em chẳng hiểu anh gì hết.....
(st)tinhyeulagi-thanhhuy-very-to.gif picture by hoalylily
 
Kẹo quay lại Sing từ tối hôm qua nhưng bận bịu đi thanh toán một loạt các loại hóa đơn tiền điện, nước, nét... Về VN hơn một tháng may quá mọi thứ vẫn y nguyên
 
Định post ảnh lên khoe mọi người nhưng lại quên mất cái máy ảnh ở VN nên Kẹo post tạm cái bức thư buồn cười cùng mọi người đọc nhé! Không biết có phải chỉ một chủ nhân của bức thư trên như thế thôi, hay anh ta là đại diện cho cánh đàn ông nhỉ...hic...
 
Ngày mai em Kẹo sang Kẹo sẽ post hình lên sau nha.
 
Chúc cả nhà mình một buổi chiều vui vẻ

Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2008

Merry Christmas




 

 

Merry Christmas


               user236311_pic14750_1210168977.gif picture by hoalylily
 
GiángGiáng Sinh đang đến! Nhạc Giáng Sinh đã vang lên khắp nơi, các ngả đường bắt đầu lung linh những cây thông noel lấp lánh, rực rỡ ánh đèn. Mùa giáng sinh cũng là mùa mà chúng ta sẽ dành tặng cho người yêu thương, người thân, bạn bè những món quà, những lời chúc mừng đầy ý nghĩa. Các bạn sẽ thấy Giáng Sinh của mình hạnh phúc hơn, ý nghĩa hơn và ấm áp hơn rất nhiều khi chúng ta trao cho nhau những thông điệp yêu thương...

Hôm nay kẹo cũng viết lên vài lời để chia sẽ cùng các bạn iu trong dịp Giáng Sinh này. Gửi đến các bạn iu những lời chúc ngọt ngào và tốt đẹp nhất. Chúc các bạn iu có một mùa Giáng Sinh nồng ấm, hạnh phúc và ngập tình thương yêu của bạn bè và những người thân của mình nha. Đây cũng chính là những cử chỉ yêu thương chân thành của Kẹo dành cho các bạn đó, mong mọi người nhận nhé

Trên cây thông noel là những món quà tặng độc đáo mà Kẹo đã chuẩn bị cho mọi người.Kẹo đã hóa thân thành ông già Noel bên dưới đang lấy quà tặng quà cho các bạn đó Mong tất cả hãy nhận lấy tấm lòng của kẹo nghe

Kẹo có chút việc bận nên tạm xa blog vài ngày, sẽ gặp lại các bạn iu sau ngày lễ Noel nhé!

Chúc các bạn iu có một tối thứ bảy hạnh phúc, một mùa Noel ý nghĩa...

perenoel41.gif picture by hoalylily




Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2008

Cổ tích Giáng Sinh


Cổ tich Giáng Sinh
   
 
snowing.gif image by hoalylily

Có một cô bé mồ côi cha sống với mẹ tại một vùng quê hẻo lánh. Nhà rất nghèo, hai mẹ con phải làm việc quần quật cả ngày mới kiếm đủ ăn. Cô bé không có bạn bè, không có đồ chơi nhưng cô không bao giờ cảm thấy buồn và cô đơn. Gần nhà cô là một khu rừng, lúc nào cũng tràn ngập tiếng chim hót ...và những bông hoa rực rỡ...Vào mùa đông năm đó, mẹ cô bé bị bệnh và không thể làm việc được, cô bé bận rộn cả ngày với việc đan len để sau đó mang ra chợ bán những đôi vớ bằng len, dù rằng ngay chính đôi chân trần của cô luôn tái xanh vì lạnh.

 

 

 

 

 

Gần đến ngày Giáng sinh, cô bé nói với mẹ: “Không biết năm nay ông già Noel có mang quà đến cho con không, nhưng con vẫn đặt đôi giày trong lò sưởi. Chắc ông già Noel không quên con đâu phải không mẹ?”. Bà mẹ âu yếm vỗ về: “Đừng nghĩ đến điều đó trong ngày Giáng sinh năm nay con gái ạ. Chúng ta chỉ cầu mong có đủ thực phẩm để qua mùa đông khắc nghiệt này là quý lắm rồi”. Nhưng cô bé không tin rằng ông già Noel có thể quên cô. Vào buổi tối trước ngày Giáng sinh, cô đặt đôi giày trong lò sưởi và đi ngủ với giấc mơ về ông già Noel. Người mẹ nhìn vào đôi giày của con và buồn rầu khi nghĩ đến sự thất vọng của con gái, nếu buổi sáng hôm sau cô không nhìn thấy một món quà nào trong đó. Năm nay, ngay cả một món quà Giáng sinh nhỏ cho con, bà cũng không lo được.

Buổi sáng hôm sau, cô bé thức dậy sớm và chạy đến nơi cô đặt đôi giày. Đúng như sự mơ ước của cô, đêm qua ông già Noel đã đến và mang cho cô bé một món quà. Đó là một con chim nhỏ bé nằm thiêm thiếp trong chiếc giày, có lẽ vì đói và lạnh. Nó nhìn cô bé với đôi mắt long lanh và kêu lên mừng rỡ khi cô vuốt nhẹ lên bộ lông mềm mại của nó. Cô bé nhảy múa vì vui mừng và ôm chặt con chim nhỏ bé vào ngực mình. Cô chạy đến bên giường, nơi mẹ cô đang nằm và reo lên: “Hãy nhìn con đây mẹ ơi. Ông già Noel không quên con và đã mang đến cho con món quà ý nghĩa này!”. Những ngày sau đó, cô bé săn sóc con chim, sưởi ấm và cho nó ăn. Con chim líu ríu bên cô bé và đậu lên vai cô trong khi cô làm việc. Khi mùa xuân đến, cô bé mở lồng cho con chim bay vào rừng nhưng nó không chịu bay xa, cứ loanh quanh gần nhà cô bé và mỗi buổi sáng, cô bé lại thức giấc bởi tiếng hót líu lo bên ngoài song cửa sổ....

Bà mẹ nhìn con trong niềm hạnh phúc vô bờ...Vì không muốn làm con thất vọng, bà đã vào rừng đêm hôm đó hy vọng tìm thấy một thứ gì làm qùa thay ông noel tặng con, và đã gặp chú chim sắp chết vì lạnh và đói này.....

Thứ Ba, 16 tháng 12, 2008

Bạn iu ơi .....





Tâm trạng nó hôm nay thật lạ,chẳng biết là đang vui hay buồn nữa...nhưng có một điều chắc chắn rằng trong lòng nó cảm thấy như đã được giải tỏa những khúc mắc và buồn bực của mấy ngày qua.... Nó đã rất bức xúc nên viết lên entry "Tình Bạn" khi mà bỗng nhiên một lúc mất đi vài người nó yêu quý trong yahoo plus này, ra đi ko một lời từ giã, bỏ lại sau là nó và những lời hứa hẹn về một ngày gặp gỡ và bao nhiêu kỉ niệm khác...Nhưng hôm nay thì nó hiểu ra một điều là nó thật ích kỷ! Cảm giác hụt hẫng ,đau buồn vì mất bạn đã làm nó chỉ nghĩ về mất mát của bản thân mà ko thèm để ý đến những lý do và cảm nghĩ của bên ấy...

Hôm nay nó đọc được tâm sự của một người em và người bạn thân iu của nó, nó đã rơi lệ....buồn lắm! Ko ngờ entry của nó đã vô tinh làm cho nhiều người buồn đến vậy....

Bạn iu à, đừng giận kẹo nữa nha. Bạn đã nói "Đã là bạn thì suốt đời là bạn"...bạn nhớ chứ! Trước đây mình là thế thì bây giờ cũng chẳng thể nào thay đổi phải ko. Dù gặp hay ko gặp , dù thấy hay ko thấy ...thì tình cảm tốt đep ấy mình cũng đã giành cho nhau rồi mà. Hãy sống thoải mái và đừng vướng bận vào sợi dây tình cảm trong cái thế giới ảo này bạn nhé!

Chuyện của mình chẳng phải mơ đâu. Kẹo sẽ luôn nhớ bạn MA à. NN,MT,DD...chị cũng yêu quý mấy em thật nhiều.Chị chẳng thể nào quên được những tình cảm ngọt ngào em đã dành cho chị. Mấy em có biết rằng mỗi lần đọc cmt của các em "Ngày mới vui chị iu nhé","Ngủ ngon nha chị iu"," lâu không gặp chị em nhớ chị lắm"...chị vui biết chừng nào.Chỉ là một câu nói mà đã mang đến cho chị niềm vui cả ngày và giấc ngủ thật ngon đó, các em biết ko...Thế nên phải xa mấy em, trách sao chị ko buồn...... Lời cuối Kẹo muốn khoe với mọi người rằng , Kẹo đã vượt qua được một thử thách đầu tiên của thế giới ảo là đã hết buồn sau một chuổi buồn liên tiếp. Và sau này nếu gặp trường hợp như thế có lẽ Kẹo sẽ đỡ hơn vì kinh nghiệm đầy mình rồi .... MA, NN hạnh phúc và vui mãi cho dù ở nơi đâu nhé!

nbsp;Kẹo sẽ vẫn tiếp tục với hành trình của mình trong cuộc sống với người yêu thứ hai này.... Thế giới ảo......Thế giới blog........




Thứ Hai, 15 tháng 12, 2008

Ước mơ trong đời.





Ước mơ trong đời

Một ngày em mơ bao giấc mơ tươi đẹp
Nào đâu có mấy giấc mơ đến như em mong chờ

Và đời cho em những nỗi đau vô bờ
Chờ anh đến xoá hết những đau thương

Ước mơ trong đời
Có ai đâu ngờ
Đôi khi sao quá xa xôi

Vẫn mong một ngày
Nắng lên xanh ngời
Ta bên nhau sánh đôi

Biết anh bây giờ chắc vẫn mong chờ
Thôi thì anh cứ mong chờ
Những phút vui nào
Có đến bao giờ

Yêu nhau trong mơ thế thôi






Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2008

Tình bạn ?





Tôi rất yêu quý bạn, đã coi bạn là một người thân thiết giữa một thế giới ảo, thế giới blog. Bao nhiều chuyện vui buồn, bí mật của cuộc đời tôi, tôi không ngần ngại nói cho bạn biết và tôi cũng cảm nhận  được những lời đáp lại, lời tâm sự của bạn  thật chân thành Vậy mà , không một lời từ giã bạn bỏ tôi ra đi ...

Ừ thì thế cũng được!bạn bỏ đi rồi thì đừng quay lại hỏi thăm tôi nữa.Bạn cười với tôi, quan tâm tới tôi...chỉ để cho tôi nhớ bạn hơn,cảm giác hụt hẫng của tôi như được nhân lên.Tôi thấy tình cảm của mình như bị đùa giỡn, tổn thương...và bỗng dưng tôi ước ao giá như tôi và bạn không cùng cảnh ngộ, giá như tôi và bạn không đồng cảm với hoàn cảnh và việc làm của mỗi người thì chắc tôi sẽ không thân vói bạn như đã rồi.....

Có lẽ bạn trẻ hơn tôi, suy nghĩ của bạn không như tôi nên tôi không thể trách bạn .Nhưng dù thế , tôi cũng mong bạn hãy nhìn nhận và hãy suy nghĩ sâu sắc hơn nữa về một tình bạn. Nó đơn thuần không chỉ để chia vui mà còn rất nhiều thứ khác .....

Có một câu danh ngôn đã viết rằng "Trong tình bạn , nếu không sẵn lòng tha thứ cho nhau những lỗi lầm nhỏ mọn thì không sao bền vững được và sự tự ái là thuốc độc giết chết tình bạn...

Tôi đang tự hỏi, sự giận hờn của tình bạn đã biến tôi trở nên ích kỷ, tự ái ư... Tôi cũng không biết nữa... nhưng thực lòng tôi không biết phải nói gì với bạn trong lúc này.....

Hãy cứ để mọi chuyện như thế có lẽ hơn, vì ít  nhất tôi vẫn sẽ giữ mãi tình bạn mà tôi đã có với bạn.....




Thứ Ba, 9 tháng 12, 2008

Cafe muối


926586czt859z0ts.gif picture by hoalylily
Họ ngồi cạnh nhau trong một quán cà phê xinh xắn. Anh căng thẳng đến độ không biết bắt đầu câu chuyện như thế nào. Cô gái cảm thấy rất khó chịu." Để mình về nhà còn hơn..." - Cô nghĩ thầm. Bỗng nhiên, chàng trai gọi người bồi bàn đến và nói:" Vui lòng cho tôi thêm một tí muối vào ly cà phê nhé". Mọi người ngạc nhiên nhìn anh. Mặt đỏ bừng ngượng nghịu, nhưng rồi anh vẫn uống ly cà phê ấy.

Cô gái tò mò hỏi:
-Tại sao anh lại có sở thích lạ lùng thế?
Anh trả lời :
- Khi còn là một đứa trẻ, tôi sống gần biển. Lúc ấy do thường chơi đùa trước sóng biển nên tôi có thể nếm được mùi vị của biển, cảm giá nó mặn và có vị chát. Mùi vị ly cà phê này cũng thế. Nó gợi cho tôi nhớ về tuổi thơ của mình, về ngôi nhà nhỏ bé bên bờ biển và tôi nhớ cha mẹ tôi - người suốt đời sống ở đấy - biết bao nhiêu!
Nói đến đây, đôi mắt anh đẫm nước mắt.

Cô gái vô cùng xúc động trước những cảm xúc chân thật tận đáy lòng chàng trai. Một người đàn ông như thế hẳn là người sống rất tình nghĩa và yêu quí, có trách nhiệm với gia đình. Cô bắt đầu kể về thời thơ ấu, gia đình, công việc ... của mình. Buổi trò chuyện thật tuyệt vời, và đó là sự khởi đầu tốt đẹp.

Những lần hò hẹn sau, cô gái nhận ra chàng trai thật sự là người mà cô cần: anh có lòng khoan dung, trái tim nồng hậu, sự chân thành... Anh là người đàn ông tốt mà cô không thể để vuột mất. Rồi mọi chuyện diễn ra hệt như một câu chuyện cổ tích có hậu: hoàng tử cưới công chúa, họ sống một cuộc đời hạnh phúc bên nhau. Và mỗi khi pha cà phê cho chồng, cô luôn thêm vào một chút muối theo cách mà anh thích.

40 năm sau... người đàn ông qua đời, để lại cho người vợ lá thư:
" Em yêu quí, hãy tha thứ cho anh, cả cuộc đời anh đã nói dối em. Nhưng chỉ một việa duy nhất: ly cà phê muối. Em còn nhớ lần đấu tiên hò hẹn của chúng mình ? Lúc ấy anh đã quá lúng túng, thật ra anh muốn thêm tí đường vào ly cà phê nhưng anh đã nói nhầm thành muối... Thật khó để thay đổi lời nói nên anh phải uống ly cà phê ấy. Nhưng anh không thể ngờ điều ấy đã bắt đầu cho mối qua hệ của chúng ta. Đã nhiều lần anh định nói sự thât ấy với em nhưng anh lại sợ mất em. Bây giờ anh không còn lo lắng điều gì nữa, anh muốn cho em biết sự thật: anh không thích uống cà phê muối, mùi vị của nó mới tệ làm sao... nhưng nhờ nó mà anh đã có em, anh đã tự hứa rằng anh sẽ không bao giờ nói dối với em bất cứ điều gì nữa, và suốt cuộc đời anh đã không vi phạm lời hứa ấy. Có em trong đời, đó là hạnh phúc lớn nhất của anh. Nếu có thể được sống thêm một lần nữa, anh sẽ vẫn muốn được biết em và có em làm vợ, thậm chí anh có phải uống cà phê muối...".
Đôi mắt cô nhoè đi và lá thư ướt đẫm...
Một ngày, có người hỏi cô: "Mùi vị của cà phê muối thế nào?".
- Cô trả lời.
"Rất ngọt ngào, bạn ạ!"

(st)
P/S : Trong cuộc sống đôi lúc chúng ta cũng phải nói dối. Nói dối đúng lúc , đúng chỗ , đúng hoàn cảnh và đúng cách để làm cho cuộc sống của chúng ta nhẹ nhàng hơn, tránh những tổn thương không đáng có thì cũng nên nói dói. Có những lời nói dối vô hại hoặc nói dối để giúp người khác vui lên, mà sau khi bị phát hiện ra là ta đã nói dối thì họ vẫn vui vẻ như thế......đôi lúc Kẹo cũng phải cảm ơn vì một vài lời nói dối đã đem lại cho Kẹo nhiều niềm vui

926586czt859z0ts.gif picture by hoalylily

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2008

Ừ nhỉ, mình chia tay

            ngoibennhau.jpg picture by hoalylily              
 
Ngày 02 tháng 12 năm 2008
 
Cho đến hôm nay em mới nhận ra một điều " mình đã không còn là của nhau nữa , ừ nhỉ mình chia tay " . Mới đây thôi mà đã bao năm qua rồi... nhanh quá anh nhỉ. Dường như thời gian cho một tình yêu thì lâu nhưng cho một lời chia tay thì lại thật quá nhanh, nhanh đến nỗi chỉ một lần mình nói : " có lẽ mình tạm chia tay...", một lần nói để mà lần sau , em luôn làm ngược lại với lòng mình,  em luôn trốn tránh và không bao giờ muốn gặp lại anh thêm một lần nào nữa.... 

Hình như em chưa bao giờ trả lời được câu hỏi vì sao em yêu anh và em yêu anh nhiều đến mức nào anh nhỉ ? Không phải vì em không hiểu lòng mình, mà chỉ đơn giản là từ buổi chiều hôm đầu tiên gặp anh ấy, em biết mình phải yêu anh.....

Tình yêu của mình cũng bình thường như bao cặp đôi khác, như bao tình yêu khác. Cũng có những lần dã ngoại , cafe, ăn kem , xem phim và ghế đá Hồ Tây.... Em còn nhớ sau mỗi lần xem xong một bộ phim , anh luôn hỏi cảm nhận của em về những bộ phim ấy, nếu em là diễn viên thì em sẽ thế nào... còn anh là đạo diễn thì anh sẽ là thế đó .... Anh luôn là người đưa ra những cảm nhận thuyết phục. Em lúc nào cũng chỉ biết cười mà trong lòng thầm khen "anh của em sao mà giỏi đến vậy !" ....
                            724687to3e17ufb0.gif picture by hoalylily 724687to3e17ufb0.gif picture by hoalylily 
Hôm nay không hiểu vì lý do gì em đã quay lại mái trường xưa, nơi mà đầy ắp những kỷ niệm về chuyện tình chúng mình. Em đã lên giảng đường, đi qua lớp học cũ ..... Tuy mỗi đứa một chuyên môn nhưng mình có môn chính trị là học chung anh hén, anh toàn bắt em viết bài hộ và sau đó nhìn chữ viết của em , anh chỉ cười..... 

Đâu rồi điều đó ?

Em lại đi ngang qua quán nước , nơi mà trước đây mình thường ngồi bên nhau sau những giờ học nghỉ giải lao... tất cả dường như vẫn thế! Nhưng trong lòng em thấy thật lạ, cảm giác thật xa vời, mọi thứ hình như không còn như xưa nữa.....

Đâu rồi nụ cười của anh, đâu rồi dáng dấp cô bé ngây thơ nhí nhảnh của em ?

Em đã đi tìm kiếm , lục lọi để mong tìm lại tình yêu của chúng mình... nhưng em đã thất vọng tràn trề. Chẳng có gì là nguyên vẹn cả, tất cả đã tan tành như sau một giấc mơ vậy đó!

Em không dám vào bên trong, em không dám bước lên tẩng 2 để thấy lại lớp cũ, kỷ niệm xưa của mình... hình như em không đủ sức vì em sợ nó sẽ làm mình thất vọng hơn . Em đã chỉ thấy một điều duy nhất đó là sự sợ hãi....  Em sợ rằng mọi thứ trong em sẽ tan biến hết sau ngày hôm nay....  

Em mệt mỏi!

Em đã thất thểu ra về như một kẻ bị mất cắp... 

Bất giác em muốn khóc, thèm xoa bàn tay anh cho đỡ lạnh....nhưng em cố nín lại, ừ nhỉ, đâu có được, em đã để anh đi rồi mà. Anh đã không còn là của em nữa......
 
Em nhận ra rằng bàn tay của anh đã được sưởi ấm bằng một gia đình......
 
Phải rồi mình chia tay!
 
Anh có gia đình riêng cũng là chuyện bình thường thôi. Bình thường thôi!

Bởi vì .... Mình chia tay nhau rồi anh nhỉ......

Em đúng là vẩn vơ, là ngốc nghếch vì mãi sống với hoài niệm....

Em sẽ để hoài niệm của mình đóng lại, em sẽ nghĩ cho mình từ hôm nay.

Cảm ơn ngày hôm nay đã giúp em hiểu một điều .....

"Mình đã thực sự chia tay!"
                               76e801ddde1580db8c102940.gif picture by hoalylily
 



Thứ Tư, 3 tháng 12, 2008

Công thức bánh tình yêu


74e42023b7402c04d672a5bkq9.jpg picture by hoalylily
th5-1-1.gif picture by hoalylily

Hãy cho tình yêu vào một chiếc khuôn thời gian. Rất nhiều sự thủy chung, rất nhiều nụ cười đã được đun trong nồi kỷ niệm cho đến khi nóng chảy. Vài muỗng thành thật, một gói tha thứ, một ít xa cách để làm đậm đà thêm nhân bánh. Bạn trộn thật đều tay hỗn hợp trên, bỏ thêm vài giọt lãng mạn rồi đưa bánh vào lò nướng. Trong lúc nướng hãy luôn chăm sóc nó cẩn thận, đừng mãi vì công việc và những điều gì khác mà bỏ lơ chiếc bánh. Nó sẽ cháy đen và bạn chỉ có thể ăn được toàn vị đắng mà thôi. Khi bánh đã chín vàng, hãy mang nó ra khỏi lò nướng và phết trên mặt bánh một lớp mứt niềm tin, hãy làm cho niềm tin phủ đều lên bánh. Bánh này chỉ dành cho hai người ăn mà thôi, không thể chia sẻ cho người thứ ba vì chiếc bánh sẽ không còn trọn vẹn nữa và thực tế cho thấy rằng có người nghiền món này đến độ đầu bạc răng long vẫn còn ăn, có người chỉ một đôi lần là phải dẹp lò, đổ bột....
Vì vậy các bạn hãy biết thêm gia vị thích hợp cho tình yêu của mình và hãy dùng vài miếng bánh tình yêu mỗi ngày để cảm nhận thêm vị ngọt ngào của cuộc sống nha .
 
1148195805lj7.gif picture by hoalylily
440729zwjlrfs491.gif picture by hoalylily
 
 
P/S: Chiều qua sau khi đi chơi cùng vài người bạn về Kẹo đã bị sốt và nằm bẹp đến tân bây giờ. 
 
Chắc có lẽ tại ăn mặc phong phanh quá trước cái lạnh đầu đông. Kẹo mới ngóc đầu dậy post cái entry mới rồi sẽ nằm nghỉ tiếp đây. Khỏe lại Kẹo sẽ đi thăm mọi người liền, sorry nhé !
 
Chúc các bạn tối vui vẻ nha
 
Nhớ và iu mọi người

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2008

Hai nửa....





Thôi nhé mình chia tay
Đừng bao giờ gặp gỡ
Để cuối đời hai nửa
Cứ nhớ và cứ yêu

Để lại nửa buổi chiều
Cũng nhuộm màu pha tím
Để lại nửa cái hôn
Cũng chập chờn ẩn hiện

Để lại nửa con người
Bạc đầu trong thương nhớ
Để hai nửa cuộc đời
Như một câu lặng lẽ

Thôi nhé đừng hai nửa
Như những dòng sông xanh
Âm thầm xuôi về biển
Còn để chút phù sa
Cho đồng bằng màu mỡ.(ST)


105l.gif picture by hoalylily 105l.gif picture by hoalylily




Thứ Năm, 27 tháng 11, 2008

Cô gái bán đĩa..

Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được

Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố- con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.

Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.

Cô gái ngẩng lên hỏi:

- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.

- Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...

Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.

- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.

Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.

Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.

Từhôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem vềnhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.

Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói nhưtất cả mọi ngày - đem về.

Vài ngày sau...

‘Reeeeng!...'

Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:

- Alô?
Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng....bà mẹ oà lên khóc
- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.

Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.

Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.

Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.

Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.'

Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'

Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa......và..... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy với những lời lẽ yêu thương.....&


P/S: Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2008

Đường link yêu đã gãy




 

ĐƯỜNG LINK YÊU ĐÃ GÃY
 
   
 
Em cũng có một trái tim biết khóc
Biết giận hờn và trách móc vu vơ
Biết yêu thuơng..biết nhận, biết cho
Biết trân trọng..đợi chờ và ưu ái
 
Nhưng hôm nay tình tan như tuyết chảy
Đường link yêu đã gãy nhịp mong chờ
Trang web xanh còn lại ánh đèn mờ
Anh nơi đó bây giờ vui không nhỉ?
 
Mình đã trao cho nhau điều chung thủy
Suốt đoạn đường không ngưng nghỉ yêu thuơng
Mình mới xa có mỗi một đoạn đường
Giờ quay lại phố phường xa lạ quá
474167l68h9nknqq.gif image by hoalylily   Đường link xưa chat lời sao băng giá
Người yêu xưa em biết đã thay lòng
Mình yêu nhau chưa đủ một mùa đông
Mà thuyền đã thay sông về bến khác
 
Tình online là tình trong chốc lát
Là giã tràng xe cát ở biển đông
Đường link yêu giờ ai đã bẻ cong
Thế giới ảo..chuyện tình không đoạn kết
 
    oslypxumdu71.gif image by hoalylily
(st)
 
 
P/S : Hôm nay sang nhà For chôm được cái code về ứng dụng luôn. Bài thơ trên kẹo post vì thấy hay chứ không phải tâm trạng kẹo vậy đâu.   Cũng lại là chuyện tình online muôn thủa....
 
Thanks For nhiều nha.
 
Chúc các bạn iu có một tuần mới nhiều niềm vui 
w0407.gif picture by hoalylily 



Thứ Ba, 18 tháng 11, 2008

Happy Teacher Day !




Ăn quả nhớ kẻ trồng cây

Uống nước nhớ người đào giếng...

11461.gif picture by hoalylily


Là một người Việt Nam chúng ta không thể nào quên truyền thống tôn sư trọng đạo mà ông cha ta đã truyền dạy từ bao đời nay. Không thầy đố mày làm nên... Chính thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức cho chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn.

Sắp đến ngày 20 - 11 rồi, Kẹo muốn viết một entry để tỏ lòng biết ơn tới những người thầy , người cô giáo của Kẹo và tới tất cả những thầy cô giáo đã vì tương lai của thế hệ chúng ta mà bỏ bao công sức .... Entry này Kẹo muốn kể về người bố kính yêu của Kẹo , cũng đã hơn 30 năm làm nghề dạy học.....Kẹo muốn nói với bố một lời giống như mọi năm......" Happy Teacher Day dad "

Cách đây gần 40 năm trước bố Kẹo đã từng là một sinh viên ưu tú của trường ĐH Bách Khoa Hanoi. Học xong bố đã được trường cử đi nghiên cứu sinh ở Nga, nhưng vì mới quen và yêu mẹ Kẹo trong một hoàn cảnh không tốt cho lắm nên bố đã từ để lại cơ hội ấy. Bố hơn mẹ gần mười tuổi, có lẽ vì bố mải học nên quên yêu , chứ chắc chắn không có lý do nào khác, vì bố đẹp trai lại học rất giỏi nữa mà . Mẹ nói rằng, tuy bố và mẹ quen nhau nhờ mai mối nhưng sau khi cưới thì hai người đã thực sự có tình yêu, và rất yêu nhau nữa là đằng khác, bằng chứng là đến chừng này tuổi Kẹo cũng chưa hề nhìn thấy bố mẹ nặng lời hay ....đòi ngủ riêng . Con yêu bố mẹ! 
 

Nhân ngày Nhà Giao Việt Nam con chúc bố kính yêu, cậu và mẹ  cùng tất cả các thầy cô giáo có một ngày kỷ niệm, ngàylễ 20 - 11 đầy ý nghĩa, thật vui và thật hạnh phúc




Thứ Năm, 13 tháng 11, 2008

Hy vọng......

f4d9-1.jpg picture by hoalylily

11461.gif picture by hoalylily

Trong căn phòng có bốn ngọn nến đang cháy, xung quanh thật yên tĩnh tới mức người ta có thể nghr được tiếng thì thầ của chúng...
Ngọn nến thứ nhất than vãn:

" Ta là biểu tượng của sự thanh bình, của sự hòa thuận...Thế nhưng ngày nay những điều đó thật chông chênh....... Thế giới vẫn còn tiếng súng, người với người thì sao nhỉ.....bạn bè, anh em họ hàng ruột thịt còn có lúc hằn học cãi cọ nhau.... Ta vô cùng thất vọng vì thấy mình vô nghĩa..."

Thế rồi ngọn nến leo lét,mờ dần rồi dụi tắt hoàn toàn.
Ngọn nến thứ hai vừa lắc lư vừa kể lể:

" Ta là ánh sáng cảu niềm tin, thế nhưng daọ này ta trở thành một kẻ thừa thãi, một món hàng xa xỉ...., biết bao nhiêu người đang chạy theo lối sống thực dụng không cần niềm tin nữa ....Ta hóa ra trở thành vô ích mà..."

Nói xong ngọn nến từ từ tắt....
Ngọn nến thứ ba hưu hắt nói:

" Ta là ngọn lửa của tình yêu , nhưng hầu như ta không còn đủ hơi sức tỏa sáng nữa....Con người đã gạt ta sang một bên mà không thèm hiểu giá trị của ta....Xin mở mắt thử nhìn ra thế giới...không thiếu những kẻ quên đi tình yêu kể cả với ruột thịt của mình..... Ta đã trở thành vô dụng rồi hu ...hu..."

Dứt lời ngọn nến phụt tắt.

Căn phòng trở nên tốt tăm lạnh lẽo. Chỉ còn một ngọn nến ỏ phía trong đang leo lét và tiếp tục tỏa sáng, nhấp nháy như ngôi sao lẻ loi giữa bầu trời u ám.... Bất chợt có một cô bé bước vào căn phòng , thấy ba ngọn nến đã tắt nên cô òa khóc nức nở.

" Tại sao các bạn không tiếp tục tỏa sáng....Thế giới này luôn cần đến các bạn, thanh bình, niềm tin,tình yêu phải luôn tỏa sáng đến cùng mà...!"

Ngọn nến thứ tư , nãy giờ vẫn lặng lẽ hơu hắt cháy trong góc phòng bây giờ mới lên tiếng:

"Đừng lo cô bé ơi! KHi tôi vẫn còn sống thì tôi có thể thắp sáng ba ngọn nến kia.....Bởi tôi chính là hy vọng mà..."

Cô bé mắt sáng lên, lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại....cô cầm lên ngọn nến hy vọng và thắp sáng ba ngọn nến đã tắt.....

11461.gif picture by hoalylily
 
Các bạn hẳn đã đọc câu chuyện này rất nhiều lần, nhưng kẹo vẫn muốn post lại. Ngọn nữa của Hy Vọng sẽ luôn theo bạn đến duốt cuộc đời... Khi giữ được hy vọng chúng ta coi như đã giữ được ngọn lửa của hoà bình, của long trung thành và tình yêu. Đừng từ bỏ con đường mà bạn đã chọn lựa và cho nó là đúng .... 

Hãy suy nghĩ tích cực ,
hãy cảm nhận say mê
Hãy hành động kiên trì
Thì thành công sẽ đến.

Hãy thắp sáng lên ngọn lửa hy vọng của bạn và những người thân yêu bạn nhé !

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2008

Vui vẻ đê......




ThơVần Eo


 
Tối nay Ngông thèm ăn thịt ngỗng
Có mỗi một con lại để xổng
Tiếc quá thẫn thờ Ngông chuyển ý
Thôi thì đổi món ngỗng thành heo.....


Heo nướng heo xào heo áp chảo
Ăn hoài không ngán thế mới teo
Chạy sang chị Kẹo Ngông than vãn
Hay tối mình làm thơ vần "eo"
11461.gif picture by hoalylily

Hôm qua chạy lòng vòng từng nhà một để làm thơ đối con cóc. Sáng nay sang nhà nhỏ Ngông đọc lại những bài thơ của mọi người mà cười đến chảy nước mắt.... Đó chỉ là niềm vui của những người bạn trong blog chưa một lần biết mặt cùng nhau tạo nên, chia sẽ làm cho nhau cười nhưng cũng là một kỷ niệm đáng nhớ! Hôm qua chạy nhiều quá, nên mọi người rủ nhau tụ tập nhà Kẹo để tiếp tục cuộc vui này

Đề tài của tối nay là những bài thơ con cóc có vần "eo" Gi gỉ gì gi, cái gì cũng được ...miễn là có "eo" nhé !

Wellcome tất cả mọi người ghé qua cùng tham gia cho vui. Cũng phải say sorry vì vội quá nên không qua mời ai được .

Đây  là bài thơ đầu tiên vần "eo" của kẹo ...hi......Chúc các bạn iu của kẹo có một buổi tối vui , thật vui nha


Hôm nay Kẹo làm thơ vần "eo"
Chứ nghĩa lèo tèo nhưng cố leo
Tặng các bạn iu trong blog
Trước ngày cai nghiện sẽ mang theo....

Kẹo nghiện blog giống con mèo
Đang đói chộp được miếng mỡ heo
Học hành thi cử trèo xuống dốc
Giật mình lo lắng gày tong teo

Bao lần quyết tâm chay blog
Mà lời gió lại cuốn bay vèo
Thôi thì cố gắng từ từ vậy
Kẹo cười, Kẹo onl mặt tỉnh queo
 11461.gif picture by hoalylily




Thứ Hai, 10 tháng 11, 2008

Hà Lội của tôi.....

Hà Nội đã nắng rồi các bạn ơi! Thế là sau cơn mưa trời lại sáng . Chắc chỉ vài ngày nữa thôi là nước sẽ rút hết. Mừng quá !!! Nhưng để khắc phục những tổn thất, những hậu quả sau trận mưa thế kỷ này sẽ còn phải mất nhiều thời gian...

Đây là bài hát dựa theo " Hà Nội mùa vắng những cơn mưa" và những hình ảnh về Hà Nội buồn trong những ngày lụt lội. Kẹo muốn lưu giữ lại những hình ảnh đó để làm kỷ niệm về "Mưa Hà Nội".

Hãy click vào play để xem Hà Nội đã từng buồn đến thế nào nha  


Chúc các bạn iu có một tuần mới vui vẻ , học tập và làm việc thật tốt nghe  





Hà nội mùa này phố cũng như sông
Cái rét đầu đông,chân em thâm thâm trong nước lạnh
Hoa sữa thôi rơi,em tôi bơi cả chiều trên phố
Đường cổ ngư xưa,ngập tràn nước sông hồng…

Hà nội mùa này chiều không có nắng
Phố vắng nước lên thành con sông
Quán cóc nước dâng ngập qua mông
Hồ Tây, giờ không thấy bờ
Hà Nội mùa này lòng bao đau đớn
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay
Cho đến đêm qua lạnh đôi chân
Giờ đây, lạnh luôn toàn thân

~~~~

Hà nội mùa này phố cũng như sông
Cái rét đầu đông,chân em thâm thâm trong nước lạnh
Hoa sữa thôi rơi,em tôi bơi cả chiều trên phố
Đường cổ ngư xưa,ngập tràn nước sông hồng…
Hà nội mùa này người đi nơm cá
Phố vắng nước lên thành con sông
Quán cóc nước dâng ngập qua mông
Hồ Tây, tràn ra Mỹ Đình
Hà Nội mùa này lòng bao đau đớn
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay
Cho đến đêm qua lạnh đôi chân
Giờ đây, lạnh luôn toàn thân....

sweetqj5.gif picture by hoalylily