Thứ Hai, 31 tháng 8, 2009

Con rối muốn làm người



Ngày nảy ngày nay tại một thành phố xinh đẹp, có một con rối tóc dài mượt như nhung, đôi mắt to tròn, cái miệng dễ thương luôn cười rất xinh xắn. Con rối xinh xắn đó tên là ... À, mà không biết cũng được, đâu có gì quan trọng đâu.

Con rối đi theo đoàn rối biểu diễn ở khắp nơi. Ở mỗi nơi nó mang một cái tên khác nhau, một cái vai khác nhau. Ở mỗi nơi nó đều được người ta yêu thích và hoan nghênh nhiệt liệt.

Một hôm, con rối nằm mơ thấy một vị thần nói với nó rằng:
"Này con rối, con đã sống rất tốt trên đời, con có thể trở thành ngừơi đấy, con có muốn làm người không?"
Con rối trả lời:
- Con muốn làm người.
"Vậy thì con hãy để ngừơi ta gọi tên thật của con, tên con là ... Đó là một cái tên mà rất nhiều người cho là xấu xí, nhưng chỉ cần người khác gọi tên con và yêu thương cái tên đó thì con sẽ trở thành người"
Con rối trả lời :
- Nhưng cái tên đó làm sao người ta chịu gọi tên con ? Sao ngài không cho con một cái tên khác ?
Vị thần trả lời "Tên con do số phận đặt, không phải ta". Nói rồi, Ngài biến mất.

Năm này qua năm khác, con rối cười, con rối khóc, con rối cử động dưới những sợi dây. Con rối kết bạn với những con rối khác và những con người, thân có, sơ giao có, nhưng cũng không ai biết đến tên thật của nó. Nhưng con rối luôn muốn làm người.

Đến một ngày, con rối quyết định nói cho người ta nghe tên của mình. Con rối đến bên cô bé bán kem - bạn thân của con rối hơn một năm qua và nói rằng:
- Cô bé bán kem ơi, tôi đã chơi với cô hơn một năm rồi, nhưng cô chưa bao giờ biết đến tên thật của tôi. Bây giờ tôi muốn cô biết.
Cô bé bán kem dù ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười trả lời:
- Bạn rối hãy nói cho tôi nghe tên của bạn đi. Tôi là bạn thân của bạn, tôi muốn biết tên của bạn.
- Nhưng tên của tôi có thể cô bé sẽ thấy xấu lắm...
- Có gì đâu! Dù xấu như thế nào đi nữa chẳng phải bạn luôn là bạn tôi sao? Bạn cứ nói đi, đừng ngại...
Con rối chăm chú nhìn cô bé, rồi khẽ ghé miệng sát vào:
- Tên tôi là...
- Aaaaaaaaaaaaaaaa... - Cô bé bán kem hoảng hốt, khuôn mặt xanh xao và bất thần.

Rồi cô bé bán kem xa dần, xa dần, không còn nói chuyện với con rối nữa. Cô bé bán kem xem con rối như là quái vật. Con rối buồn... buồn lắm. Nhưng con rối không bỏ cuộc vì nó không muốn cô đơn, nó muốn có người gọi tên của nó. Nó muốn có ngừơi yêu thương nó và cái tên ấy. Nó muốn được làm người.

Một ngày kia, con rối đến bên người chăn bò - bạn thân của con rối đã năm năm và nói rằng:
- Anh chăn bò ơi, tôi và anh đã làm bạn năm năm rồi nhưng chưa bao giờ anh biết đến tên thật của tôi. Tôi muốn nói cho anh nghe vì tôi muốn có người gọi tên tôi.
Người chăn bỏ dù ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười trả lời:
- Bạn hãy nói đi. Tôi là bạn của bạn, tôi muốn biết tên thật của bạn lắm.
- Nhưng tên của tôi có thể anh sẽ thấy xấu lắm...
- Có gì đâu! Dù xấu như thế nào đi nữa chẳng phải bạn luôn là bạn tôi sao ? Bạn cứ nói đi, đừng ngại...
Con rối chăm chú nhìn người chăn bò, rồi khẽ ghé miệng sát vào:
- Tên tôi là...
Ngừơi chăn bò cũng ít nói chuyện dần, rồi xa dần, xa dần con rối. Người chăn bò xem con rối như là quái vật. Con rối buồn... buồn lắm.

Bạn bè của con rối bảo "Mày đừng nói cho người ta biết tên thật nữa, người ta rồi sẽ bỏ rơi mày, khinh miệt mày như chúng tao mà thôi". Một con rối khác nói "Mày không thể làm người được đâu". Nhưng con rối không bỏ cuộc vì nó không muốn cô đơn, nó muốn có người gọi tên của nó. Nó muốn có người yêu thương nó ngay cả khi biết đựơc cái tên. Nó muốn được làm người.

Con rối đến bên người cha đã tạo ra nó và nói rằng:
- Cha ơi, cha đã tạo ra tôi, cha đã cho tôi hình hài này, vóc dáng này, từ con mắt đến bàn tay. Cha đã nuôi tôi, đã cho tôi những vai diễn. Tôi cám ơn cha nhiều lắm. Tôi yêu cha nhiều lắm. Tôi muốn nói cho cha nghe tên thật của mình.
Người tạo ra con rối ngạc nhiên và bảo:
- Tên thật? Không phải ta đã đặt cho con một cái tên sao? Tên của con là ...
Con rối lắc đầu:
- Không phải đâu cha ơi! Đó là tên cha đặt, còn tên mà số phận đặt cho tôi không phải như thế.
Người tạo ra con rối nheo mắt suy nghĩ rồi ôm lấy con rối vào lòng:
- Thế tên thật mà số phận đã đặt cho con là gì, con của ta?
- Nhưng tên của tôi có thể cha sẽ thấy xấu lắm...
- Dù xấu như thế nào đi nữa thì con vẫn là con của ta, ta là người đã sinh ra con, cho dù tất cả mọi người có bỏ rơi con thì ta vẫn còn đó.
Con rối chăm chú nhìn người đã tạo ra nó, rồi khẽ ghé miệng sát vào:
- Tên của tôi là ...
Người tạo ra con rối lên tim và ngất xỉu ngay tại chỗ. Sau khi được người ta cấp cứu và dưỡng bệnh một thời gian, ông dù rất yêu thương và rất nhớ con rối nhưng cũng không bao giờ muốn gặp nó, không bao giờ muốn nó bước chân vào nhà ông nữa. Ông không thể chấp nhận mình đã tạo ra một con rối như thế này. Ông xem con rối như một quái vật.
Con rối buồn lắm...
... và nó ra đi.
Con rối vẫn đi, nó cùng với những con rối khác diễn những vở diễn vĩ đại của cuộc đời. Nó đi rất nhiều nơi. Nó có rất nhiều tiền. Ở mỗi nơi nó mang một cái tên khác nhau, một cái vai khác nhau. Ở mỗi nơi nó đều được người ta yêu thích và hoan nghênh nhiệt liệt nhưng mà có ai biết đến tên của nó đâu. Và nó cũng không muốn người ta biết đến cái tên của nó nữa... một cái tên ai cũng cho là xấu xí.

Con rối vẫn cười bằng gương mặt người ta đã vẽ cho mình, vẫn diễn bằng những kịch bản mà người ta giao cho nó, nói những câu người ta thích nghe, làm những thứ người ta thích nhìn. Đôi khi nó cũng tự viết kịch bản cho mình nhưng đó là những kịch bản trong im lặng.

Ngày nảy ngày nay có một con rối, con rối có tên là ..... và mấy chục năm sống trên đời vẫn không ai gọi tên nó........

(Sưu tầm)

Lang thang đọc được câu chuyện buồn quá đi . Một con rối muốn làm "Người"... Mới nghe tiêu đề thôi thì thấy có vẻ hoang đường quá đỗi, nhưng ngồi nghiền ngẫm mới thấy ngưỡng mộ con rối đó thật nhiều. Cuộc sống của nó là một chặng đường dài không ngừng mang tới cho mọi người những nụ cười, những niềm vui... nhưng bên cạnh đó nó cũng không ngừng mơ ước.... Ước mơ được trở thành một con người thì có gì là lạ đúng không nhỉ ? vì trên đời này ai chẳng có ước mơ riêng của mình phải không? Ngày xưa, hồi Kẹo nhỏ, Kẹo còn ước mơ biến thành kẹo đó thôi...Thời gian cũng giúp con người nhìn nhận ra những gì mình làm và không làm được và vì thế lại thấy thương con rối vì nó đã không hiểu điều này : "Có những ước mơ mãi mãi cũng chỉ là mơ ước mà thôi....".

Rối ơi là rối , thế nào cũng phục rối lắm ở cái niềm tin , và ước mơ được ấp ủ ấy cho dù sự thật là rất phũ phàng. Hãy tiếp tục ước mơ rối nhé ! Vì có mơ ước sẽ đem lại sức mạnh và niềm tin để bước tiếp trên con đường được trở thành làm người ... Nhưng thực lòng là rất mong giấc mơ ấy của rối sẽ lớn hoài , lớn mãi mà chẳng bao giờ có điểm dừng đâu ... vì điểm dừng ấy biết đâu với rối lại là điểm đau tột cùng nhất ...

Dẫu chỉ là con rối và những giấc mơ hoang đường nhưng con rối này làm Kẹo nghĩ quá , đôi khi còn thấy nó gioi giỏi và làm được những việc mạnh mẽ hơn cả  một con người như Kẹo có thể làm...

Nghĩ nhiều thể nào đêm nay ngủ cũng mơ thấy.... rối cho mà xem......
mà nếu mơ thấy thật ............thì...........
 



Em vô tình.....



Hôm nay Mưa lại về,những hạt mưa nhỏ lất phất bay dường như làm lòng người êm dịu hơn thì phải. Cảm giác của em cũng  không giống khi nhìn những trận mưa ào ạt trắng xóa, xối xả vồ vập..... nó càng làm em nhớ anh nhiều hơn..... Và em hiểu rõ một điều là em rất yêu Mưa dù Mưa có ra sao đi nữa...  

Em yêu Mưa ! Em đã trở nên vô tình.......

Em vô tình !Những tin nhắn mà đã một thời em từng mong đợi... Người nói, Người rất nhớ em, Người đang đứng trước nhà mẹ em và đang hồi tưởng về những kỷ niệm cũ... vậy và em chẳng thấy chạnh lòng đáp lại Người một câu.....

Em vô tình! Em đã để Người biết trang Blog của mình, đã để Người đọc những entry không phải dành cho Người ... để rồi Người lo lắng, người sợ trái tim yêu hết lòng như em sẽ thêm một lần nữa tổn thương.. Người điện thoại, nhưng em chẳng còn cảm giác hồi hộp, cảm giác muốn nghe....

Em vô tình! Người làm thơ tặng em , chẳng còn hay nữa, chẳng còn thấy những câu thơ ấy đầy tình cảm và ý nghĩa như ngày nào..... và em không mảy may có một chút rung động ......

Em vô tình! Em chỉ biết ngồi lặng trước những dòng tin nhắn liên tiếp của Người... chẳng thấy vui mà thấy xót xa...Sao tình cảm lại lạ lùng đến vậy! Em chưa bao giờ nghĩ... cảm giác của mình lại có ngày thay đổi như thế đối với Người...

Em vô tình! Đã từng coi Người là hoài niệm dấu yêu, thế mà em đã nỡ làm Người hụt hẫng... nhưng... biết làm sao đây khi mà em bắt đầu thấy yêu Mưa hơn tất cả.....

Em càng cảm thấy mình vô tình khi đã viết lên entry này dù biết Người sẽ đọc. Nhưng em hiểu rằng, Người sẽ chỉ thấy chạnh lòng một chút thôi, vì bên Người vẫn luôn là một mái ấm gia đình.. với một con đường sáng lạn phiá trước ...

Em cũng hiểu rằng,  Người hiểu .... đây cũng là lần cuối cùng em viết về Người...

Bởi...em vô tình....



Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2009

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2009

It's not goodbye-Laura Pausini




It's not goodbye

Now what if I never kiss your lips again
or feel the touch of your sweet embrace.
How would I ever go on?
Without you there´s no place to belong
Well someday love is going to lead you back to me
but till it dose I'll have an empty heart
So I'll just have to believe
somewhere out there you're thinking of me
Until the day I let you go,
Until we say our next hello
It's not goodbye.
Till I see you again
I'll be right here remembering when
And if time is on our side
there will be no tears to cry on down the road
there is one thing I can't deny
It's not goodbye
You'd think I'd be strong enough to make it trough
and rise above when the rain falls down
But its so hard to be strong
when you've been missing somebody so long
It's just a matter of time I'm sure
but time takes time and I can't hold on
so wont you try as hard as you can to put my broken heart together again?
Until the day I let you go,
Until we say our next hello
It's not goodbye.
Til I see you again
I'll be right here remembering when
And if time is on our side
there will be no tears to cry on down the road
there is one thing I can't deny
It's not goodbye



Đâu phải là chia tay

Nếu chẳng bao giờ em còn được đặt nụ hôn dịu ngọt lên môi anh 
Nếu em chẳng bao giờ em còn được trong vòng tay ấm áp của anh
Thì cuộc đời này, em bước tiếp được ư?
Ngoài anh, em chẳng thể nào thuộc về một nơi khác
Nếu một ngày kia tình yêu có dẫn lối anh về lại bên em
Nhưng đến ngày đó, con tim em trở thành trống rỗng
Tận sâu thẳm lòng mình, em luôn  tin tưởng
Ở một nơi kia, anh vẫn nhớ đến em...
Cho đến ngày em để anh ra đi
Cho đến ngày ta chào nhau ngập ngừng
Thì chúng mình vẫn chưa hẳn đã chia tay
cho đến ngày mình gặp lại nhau.....

Em sẽ chỉ ở đây,sống với ký ức về anh
Và nếu thời gian thuộc về chúng ta, em thầm ước
Sẽ chẳng còn lệ rơi trong những bước đường mình
Và em vẫn chắc chắc một điều
Đó không thể nào là chia tay ....
Anh nghĩ em đủ mạnh mẽ để tiến về phía trước và
vươn mình đối mặt với mưa giông?
Nhưng điều này, thực sự khó vô cùng
khi ta luôn nhớ một ai kia sâu đậm
Và đó chỉ là vấn đề thời gian, em hiểu!
Nhưng thời gian cứ trôi đi , khi em không thể chịu đựng được nữa
Anh có cố gắng bằng tất cả
để gắn lại những mảnh vỡ nơi tim em ?
Cho đến ngày em để anh ra đi
Cho đến ngày ta chào nhau ngập ngừng
Thì chúng mình vẫn chưa hẳn đã chia tay
cho đến một ngày ta gặp lại.....

Em sẽ chỉ ở đây,sống với hồi ức về anh
Và nếu thời gian thuộc về chúng ta, em thầm ước
Sẽ chẳng còn lệ rơi trong những bước đường mình
Và một điều em vẫn cho rằng

Đó không thể là chia tay
 


Thứ Ba, 25 tháng 8, 2009

Em cứ mong chờ....



Photobucket
Em cứ mong chờ được yêu anh
Để tình thật đẹp thật long lanh
Để trái tim em không sầu khổ
Khắc khoải đợi người,khắc khoải yêu
Em cứ mong chờ được anh yêu
Để ngày mai đến, mỗi sớm chiều
Lòng em ngập tràn trong mơ ước
Tha thiết nhớ người , tha thiết yêu
Em cứ mong chờ ta yêu nhau
Say đắm tình ơi, muôn sắc màu
Để em đêm về không cô lẻ
Hạnh phúc êm đềm...mãi mai sau
Em cứ mong chờ cứ mong chờ
Người em nhung nhớ tận trong mơ
Hãy đến bên em người yêu nhé
Sưởi ấm lòng em ...chớ hững hờ...


Thứ Hai, 24 tháng 8, 2009

I love you !



Em đã thao thức cả 2 đêm trước, nghe nhạc và cố ru mình ngủ bằng những bản nhạc yêu thích, mà vẫn không thấy mắt mình nhíp lại được , không hiểu sao nữa ....lâu lắm rồi em mới có cảm giác này... dịu êm và vô cùng hạnh phúc . Sáng tới  rồi anh ơi.... chỉ chờ lí do trời sáng tẹo thôi để em chạy ra ngoài hanh lang , mở tung cánh cửa sổ và hít thử cái không khí tươi đẹp của ngày mới.... Em sợ ma nhất trên đời , nên rất ghét cái  ánh sáng ban sớm lờ mờ, hiu hắt ....buồn cô quạnh..... nhưng hôm nay em thèm thấy nó, được gặp nó và.... lúc này, em  thấy yêu nó vô cùng, yêu  đến nỗi thèm nắm lấy , ăn lấy , uống lấy, cầm bắt lấy.... và em bỗng cảm nhận được vị ngọt ngào của nó , yêu ơi là yêu  ... nhớ ơi là nhớ .... nhớ yêu nhiều như em đã từng nhớ yêu anh của em vậy.....

Em kéo mành nhìn dòng người qua lại , cũng ồn ào đó thôi , cũng náo nhiệt đâu có kém ban ngày . Em thầm nghĩ trong dòng người kia không biết có ai biết cái việc em đang làm không nhỉ , có nghĩ đến những gì em đang nghĩ không nhỉ .... híc .... tự nhiên tủm tỉm cười một mình nữa chứ... nhưng em hiểu, chỉ có trời và anh hiểu những hành động khùng khùng ấy của em lúc này...  Em thấy vui vui, em thấy yêu đời và em thấy rất hạnh phúc.

Em vẫn biết khi yêu và được yêu thì sống trong nỗi nhớ hay đợi chờ cũng đều là hạnh phúc. Vậy mà, đã có lúc trong em cảm thấy thật chông chênh. Cái cảm giác yêu và nhớ cứ đi liền với những lo sợ mất anh… thật là hư quá !

Anh hiểu không,

Dù bất cứ khi nào, ở đâu, em cũng nghĩ về anh... yêu anh thật nhiều anh yêu à.

Em yêu anh! Em yêu Blog!



Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2009

Midnight Blue



I see the lonely road that leads so far away,
I see the distant lights that left behind the day
But what I see is so much more than I can say
And I see you midnight blue

I see you cryin now youve found a lot of pain,
And what youre searchin for can never be the same,
But whats the difference cos they say whats in a name.
And I see you midnight blue.
Chorus
I will love you tonight,and I will stay
By your side,lovin you,Im feelin midnight blue.

I see you standing there far out along the way,
I want to touch you but the night becomes the day,
I count the words that I am never gonna say
And I see you midnight blue.

Repeat chorus
Cant you feel the love that Im offering you,
Cant you see how its meant to be,
Cant you hear the words that Im saying to you,
Cant you believe like I believe,
Its only one and one its true
Still I see you midnight blue.
I see beautiful days and I feel beautiful ways
Of loving you,everythings midnight blue
Repeat chorus


Mênh mông....

Mênh Mông
Đêm về thao thức bâng khuâng 
Nhớ ai day dứt buồn hiu trong lòng
Ngoài kia sóng biết em mong 
Hoa thương em chứ đêm đêm một mình. 
Chìm trong bóng tối lặng thinh 
Trăng kia hờn dỗi tuyệt tình với Sao 
Yêu đương chẳng hiểu thế nào
Ngày qua vui đó , ngày nay sầu rồi ...
Gió mơn man thổi trên đôì
Cây đùa nghịch lá rộn ràng yêu thương 
Vấn vương muôn nẻo tình trường 
Mải mê tìm kiếm.. thiên đường thấy đâu? 
Ước gì em biến Mưa Ngâu
Anh là kẻ khát đứng chờ trông em 
Giọt thương, giọt nhớ, giọt chiều
Em trao anh cả tình yêu đong đâỳ
Ước gì em hóa thành Mây
Anh là Gió quyện em trôi bềnh bồng
Đắm trong hạnh phúc mênh mông
Cùng nhau bay bổng giấc mơ thiên thần.... 
 .......
Giấc mộng vỡ tan
Em lại trở về với đêm dài vô tận
Ngóng chờ tình yêu trong chốn hư không 
Trốn lánh niềm đau làm tim em khắc khoải. 
Ước mong...một lần được trọn vẹn... yêu anh.



Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2009

........



Phải chăng em thực sự mỏi mệt! Phải chăng em đã thực sự sợ hãi bởi con đường phía trước quá dài. Phải chăng trong lòng em không nguôi day dứt với ý nghĩ sẽ làm anh tổn thương.... Phải chăng vì yêu anh mà em  ..... dừng lại.

Em dừng lại để xót xa, em dừng lại để đau khổ, em dừng lại để tự trừng phạt mình...Trái tim yêu anh đắm đuối đã làm em quên mất con đường đầy chông gai mà em sẽ phải vượt qua ,chỉ em thôi, không thể nào là anh đâu cho dù em hiểu có anh bên cạnh mọi thứ sẽ trở lên dễ dàng..... 

Tình yêu là gì anh nhỉ, là gì mà sao em chưa một lần được tận hưởng nó trọn vẹn. Xa hoa và quý giá đến mức làm cho con người chỉ có thể nhận và trao chứ không thể vay mượn từ bất kỳ ai....

Yêu anh, em đã từng lo sợ khi nhìn thấy quãng đường trước mắt mờ mịt quá! Em đã quen với bóng tối của nó nhưng anh thì chưa một lần đứng trước, chưa một lần chứng kiến những khấp khểnh gian truân và mệt mỏi ấy...  Dù em vẫn hằng mơ ước mình sẽ được cùng anh đi đến cuối con đường, nhưng em lại không đủ can đảm nhìn anh mỏi mệt, càng lo lắng một điều nếu mình đi được tới đích... anh sẽ thực sự cảm nhận niềm hạnh phúc mà em mang tới anh không ?

Em dừng lại.

Dừng lại để trong lòng em vẫn còn anh, dừng lại để em vẫn thật hạnh phúc khi nhớ đến những kỷ niệm về anh... Dừng lại để làm anh buồn, làm tim em đau đớn nhưng thời gian sẽ chữa lành vết thương, và anh sẽ tìm thấy niềm hạnh phúc thực sự của mình ... Dừng lại để con đường đầy sự mệt mỏi ấy, anh sẽ không phải đi qua.... Dừng lại để khi nghĩ đến điều đó lòng em thấy nhẹ nhàng và vui bởi niềm vui sau đó của anh...

Có những tình yêu gọi là buông tay" bỗng thấy bài hát này thật hay và ý nghĩa ....

Dẫu biết rằng khi đã dừng lại thì thật khó sẽ có thể bước tiếp... nhưng em muốn mình cùng dừng lại.

Bởi em ao ước... tình yêu trao anh phải ...thật trọn vẹn.



Thứ Hai, 17 tháng 8, 2009

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2009

I'm alive



when you call on me/Khi anh gọi tên em
when i hear you breathe /Khi em nghe tiếng anh thở
I get wings to fly /Em như được chắp thêm đôi cánh để bay
I feel that i'm alive /Và ... em cảm thấy như mình đang sống

When you look at me/ Khi anh nhìn em
I can touch the sky /Em thấy mình như chạm được tới trời cao
I know that i'm alive/Và em biết mình đang tồn tại.

when you bless the day /Khi anh cầu nguyện 
I just drift away / hãy trôi dạt đi nhanh
all my worries die /những ngày tối tăm phiền muộn của em
I'm glad that I'm alive /Em thật vui mừng vì em đang sống

You've set my heart on fire/ Anh làm tim em rạo rực
filled me with love/ lấp đầy em bởi ngọn lửa tình yêu
made me a woman on clouds above/

làm người đàn bà trong em bay bổng trên mây

I couldn't get much higher/ Em ko thể bay cao hơn nữa
my spirit takes flight/ Linh hồn em đang phiêu lưu
'cause i am alive/ Bởi vì em đang tồn tại...

when you call on me/Khi anh gọi tên em
when I hear you breathe / Khi em nghe tiếng anh thở
I get wings to fly /Em như được chắp thêm đôi cánh để bay
I feel that i'm alive /Và ... em thấy như mình đang sống

when you reach for me/ Khi anh đến bên em
raising spirits high / Làm linh hồn em bay bổng
god knows that/ Chúa biết rằng

that I'll be the one/ em sẽ là người duy nhất
standing by / luôn bên cạnh anh

through good and through trying times
qua những giây phút hạnh phúc lẫn khó khăn...


and it's only begun/ nó chỉ mới bắt đầu thôi
I can't wait for the rest of my life/
nhưng em ko thể chờ đợi được nữa...


when you call on me/Khi anh gọi tên em
when you reach for me/ Khi anh đến bên em
I get wings to fly /Em như được chắp thêm đôi cánh để bay
I feel that ..../ em nhận thấy thế.....

when you bless the day /Khi anh cầu nguyện 
I just drift away / hãy trôi dạt đi nhanh
all my worries die /những ngày tối tăm phiền muộn của em
I'm know that I'm alive /Em biết được rằng mình đang sống

I  get wings to fly /Em như được chắp thêm đôi cánh để bay
god knows that i'm alive/ Và chúa biết rằng em đang tồn tại...

Anh đến làm tim em rạo rực,khơi dậy trong em ngọn lửa tình yêu,
mang tới em niềm hạnh phúc ngọt ngào, làm sống động trong em
một niềm yêu mãnh liệt ........

Em nhớ anh! Em thực sự rất nhớ anh.......
 


Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2009

Tuổi 30...

kk

Tuổi 30 ....  tự nhiên ngồi ngẫm nghĩ về cái tuổi không nhiều không ít này mới mệt chứ ! Trẻ cũng chẳng trẻ , già cũng chẳng phải là già , ương ương như chính cái tên tuổi của nó vậy

Tuổi 30.... chừng ấy năm trôi qua được gì và mất gì nhỉ…? Được nhiều lắm đó thôi… được rèn luyện, được trưởng thành, được khẳng định mình, được trang bị cho mình những hành trang trong đường đời.... nhưng mất thì sao đây, cũng kha khá......

Sáng nay nhận được tin nhắn của một người anh mà bỗng thấy tủi thân , anh cũng đang ở tuổi 30 ... nhưng sao anh được nhiều thế! Anh có một gia đình hạnh phúc với hai đứa con xinh xắn dễ thương, anh có địa vị , có học thức và có... gần như là có tất cả những gì của một  giấc mơ bình yên mà con người thường mơ về nó.

Còn nó thì sao? Những điều được và chưa được đối với nó vẫn còn mơ hồ, chưa định hướng... phía trước nó vẫn còn là một màn đêm với nhiều sương khói và ảo ảnh giữa hư và thực... Trưởng thành sớm, lăn lộn trên đường đời để tìm kiếm cho mình cái gì đó gọi là mộng ước... nhưng tất cả đã vỡ tan tành chỉ sau một quyết định mà nó cho rằng cần phải làm như thế ! 22 tuổi , nắm hai bằng ĐH trong tay thi đỗ và học tiếp cao học trường ĐHTM và ĐH Luật... Vừa học vừa đi làm, công việc và mọi thứ dường như vô cùng thuận lợi, bạn bè luôn nhìn nó bằng cặp mắt ngưỡng mộ nhưng... nào ai hiểu nhỉ.... nó đã hất tung đi mọi thứ để "trốn chạy" sang một đất nước mà chưa một lần đặt chân đến... mệt mỏi , thực là rất mệt mỏi...

Cho đến bây giờ sự mệt mỏi ấy vẫn dày vò , trêu chọc nó hằng ngày . Cứ nham nhở cười, cứ vui vẻ hùa vào niềm vui cùng bè bạn, cứ cố gắng tỏ ra mình có nghị lực lắm , cứ như là chẳng có gì đâu , có gì chứ có thể làm nó gục ... Nhưng khi màn đêm buông xuống , khi mà nó đối diện với chính mình , khi mà chẳng còn gì làm nó lo ngại... khi mà nó an tâm là giờ này không làm người khác buồn lây bởi nỗi buồn của nó... nó mới bật khóc, đôi lúc nghẹn ngào, đôi lúc khóc thật to cho thỏa lòng.... để mà khi ngày mới bắt đầu , nó sẽ lại trở về với con người mạnh mẽ, lại cất giấu niềm đau và tiếp tục sống trong niềm vui và vẻ mặt tươi cười với mọi người.... Nào ai biết ,chẳng ai hay... và chính như vậy cũng nghĩa là một ngày bình yên đã trôi qua...

Chiêm ngưỡng nụ cười của bè bạn , nhìn sự bình yên và hạnh phúc của người thân ...Nó hiểu ...đó là niềm hạnh phúc! nó thấy vui vì làm ai đó cười , thấy hạnh phúc vì đã giúp được một ai đó.....Tự mình cười với chính mình chợt nhớ đến cái tuổi 30 dễ ghét. Thôi thì phấn đấu để đổi mới mình vậy... Tuổi 30... của nó tới tuổi 40 còn dài lắm ! Gì đáng lo nhỉ… mọi thứ, mọi mục tiêu đã đề ra thì cố mà làm đi nào nhưng phấn đấu trước mắt là gì đây thực sự là thấy rất hoang mang... Chắc có lẽ  sẽ chẳng là gì ghê gớm, thể nào cũng chẳng là gì đáng ngại đâu ... cố lên sẽ lại thực hiện được thôi mà !!!

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2009

Ảnh offline Sài Gòn





Chia tay - Ngậm ngùi




Chia tay - Ngậm ngùi

Hội ngộ rồi cũng phải chia ly
Quy luật xa xưa của đời vẫn thế  
Luyến lưu, bồi hồi nhìn nhau rớt  lệ
Góc phố vương buồn ngơ ngẩn cùng ai...

"Tớ về đây , chia tay bạn sớm mai
Bạn ở lại đừng sầu vui lên nhá!
Trời hôm nay nắng hồng xinh đẹp quá
Quay lưng đi... tớ sẽ chẳng khóc đâu."  

Sài Gòn gặp lại lòng lất phất mưa ngâu 
Chưa trọn vui đầu đã nghẹn ngào tiễn biệt
Thời gian kia sao trôi hoài mải miết 
Qúa vô tình nên cứ làm... ai đau

Phải xa nhau rồi , tạm biệt bạn mến yêu 
Tôi và bạn đành đôi đường đôi ngả
Hội ngộ - chia ly bao nỗi niềm khó tả
Khoảnh khắc này...sẽ mãi chẳng phôi pha
 
Thật không thể ngờ là Kẹo đã được gặp gỡ những người bạn yêu mến trên blog của mình qua một vụ ofline Sai Gòn  . Dù đã chuẩn bị trước tinh thần nhưng thật lòng là trong lòng lo lắng lắm! chỉ sợ trước mặt mọi  người sẽ luống cuống không biết làm gì , nói gì và... hì... lần đầu mà .
 
Người đầu tiên nhìn thấy là LTDH . Hằng thật dễ gần , cười tươi và nói chuyện dễ thương quá đi. Phong cách giống y những gì Kẹo thấy qua những entries và cmts. Nhờ Hằng mà ngày Offline của mình vui vẻ và mỹ mãn hơn .
 
Kiến cũng thật dễ ghét , cách nói chuyện cũng chẳng khác gì trong blog vậy   .Thanks Kiến đã "trủ" trì cho ngày Offline của tụi mình có hiệu quả và cả món quà ăn và không ăn được của Kiến nghen 
 
Anh Minh và anh Thiện tính tình điềm đạm và quá là chu đáo. Anh Thiện thật nhiệt tình ,đã bỏ công chuyện mấy ngày làm "Anh tài dễ thương" đưa tụi em đi đó đây. Không có anh tụi em không biết sẽ vất vả thế nào. Em nhất định sẽ mời anh uống cafe mà hôm ấy chưa kịp thực hiện 
 
Sư phọ của em thì khỏi nói rồi . Chỉ cần thấy anh gặp đệ ngoài đời mà cũng không hổ danh về đệ như vậy là hì...hì.... Nhớ bé gà rồi nè sư phọ ơi....
 
Nguyên cũng giống y trong blog, nói chuyện vui tính và dễ gần nữa.
Ngọc Mai ngoài đời nhỏ nhắn, nụ cười ngọt ngào và càng dễ thương hơn trong blog . Nhất là giọng hát của Mai thì quá tuyệt vời 
 
Ngông iu của chị thì chẳng khác gì em bé , cute như một búp bê xinh xắn đáng yêu
 
Giang cũng vậy, dịu dàng và hiền ơi là hiền. Chị buồn vì mình lại bận không đi BL cùng với mọi người thăm nhà em được, có lẽ thèm quá hay thế nào mà hôm qua chị mơ thấy em và mọi người đang chơi đùa hạnh phúc lắm! Tỉnh dậy còn tiếc ngẩn ngơ G à
 
Ngắm HQ hoài qua ảnh rồi nhưng vẫn còn phải gật gù thấy ghen ghen khi nhìn bên ngoài nữa . Quyên nói đi việc chút rùi quay lại mà không thấy nhé ! Ai cũng chờ đó , nhất là Kẹo
 
Hiếu ngoài đời cũng chẳng biết nói gì hơn là gì chị cũng thích , lần sau có cơ hội gặp lại thể nào cũng xin em hát cho chị nghe  nữa
 
Bá Tước Tiểu Thư dịu dàng, nhẹ nhàng và hiền giống y chị Giang ấy. Tiếc là hôm đó bé bận nên chỉ gặp được bé một lúc thôi
 
Cỏ ba lá , Christina , Dương cũng dễ thương như chị đã tưởng tượng. Chị rất vui vì được gặp tụi em ngoài đời. Mong lần sau off chị em mình sẽ có thời gian nói chuyện nhiều hơn 
 
Mỹ Dung lần đầu Kẹo nói chuyện với bạn và cũng thấy như quen rùi nè
 
Hôm ấy vui đến nỗi Kẹo không thèm ngủ luôn. Chỉ tiếc là không gặp được đại ca Shrek, Chuông Gió và Pé Ty . "Happy Birthday to em nha Pé Ty và thanks em rất nhiều đã giúp chị và Bẹt..."
 
Không ngờ lần đầu gặp gỡ mà tình cảm lại thân thuộc đến như vậy. Có ai nói thế giới mạng chỉ là ảo thì Kẹo chẳng đồng tình đâu, hãy cùng nhau biến nó thành thật các bạn nhé !
 
Hôm off chính thức đông đủ mọi người thì Kẹo lại quên không mang máy ảnh để chụp , có lẽ tại hồi hộp quá ! Dưới đây là mấy tấm hình chụp trong KS.
 
 


Thứ Năm, 6 tháng 8, 2009

Hạ thương ơi....





 

 

 


 
 
 
 
 




Hạ thương ơi em cồn cào em nhớ 
Thưở học trò em chẳng biết làm thơ
Cổng trường xưa ai đó đứng dại khờ 
Chờ đợi đến cháy cùng chùm phượng vĩ 

Hạ thương ơi, nắng và em thủ thỉ 
Nhớ trong em như bão cuộn mưa say
Thày cô xưa, bạn bè cũ có hay
Em đang nhớ, đang mơ về nơi ấy

Hạ thương ơi! sao mà yêu biết mấy
Buổi học nào ai trốn tiết mải chơi 
Nụ cười giòn trong trẻo khắp nơi nơi 
Ai thẹn thùng nhận thơ lòng phơi phới

Hạ thương ơi....em nhớ người quá đỗi
Nhớ con đường lướt thướt nắng dài vươn
Nhớ bóng ai chạy nhảy hát ven đường 
 Ngân nga mãi rồi nhoẻn cười khúc khích

Hạ thương à, hạ này còn tinh nghịch 
Sân trường kia có còn giống như xưa 
Phượng vĩ buồn có run rẩy trong mưa 
Mối tình đầu còn vương bằng lăng tím? 

Mắt lệ rưng... em thấy lòng chết lịm 
Phút bồi hồi tiếc nuối đậm trong tim 
Quãng thời gian em mải miết đi tìm
Điều bí mật giấu cùng nhành phượng cũ...



Thứ Hai, 3 tháng 8, 2009

Quên - Nhớ



QUÊN-NHỚ! 




Chiều rơi mưa thả hồn qua song cửa
Ngơ ngác nhìn con phố nhỏ buồn tênh 
Nhức nhối trong em một nỗi nhớ chông chênh 
Lòng nhen lại mênh mang miền quên- nhớ. 

Yêu thương ra đi sao nghẹn ngào bỡ ngỡ
Một nỗi đau thốt mãi chẳng thành tên 
Để mỗi đêm nghe giọt nhớ sầu rên 
Dù đã nhủ - cố quên thôi mình ạ!

Có khác gì đâu chỉ là người xa lạ 
Sao phải ngậm ngùi ôm diết thương đau
Cũng có phải đâu là dấu yêu tình đầu 
Sao tim khờ, cứ ngược về miền nhớ ?

Giấc mơ ngọt ngào giờ đây thành vụn vỡ 
Câu thơ yêu...nào nguyên vẹn như xưa 
Kỉ niệm êm đềm giờ nắng xa đưa
Dù mưa vẫn thế, không mảy may thay đổi. 

Thương duyên mình sao mãi hoài qua vội 
Tình chưa say đã quên mất lối về 
Để đêm đêm môi mặn với cơn mê
Ôm gối chiếc ngậm ngùi niềm cô độc





Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2009

Cát Bụi



C
á
t

B

i
Có sống qua một kiếp trần ai
Mới thấm được nỗi mệt nhoài cát bụi
Có sống hết kiếp nhân gian tàn lụi
Mới hiểu vì sao rừng núi cúi gục đầu
Có ngồi đò ngắm đáy sông sâu
Mới hiểu nỗi đau Trương Chi ngày ấy
Có nghe tiếng bốn dây sầu rui rẩy
Mới thương thân Kiều một kiếp long đong
Có ngắm lệ tuôn từ đá chảy ròng
Mới thương vọng phu chờ chồng da diết
Có ngắm giếng sâu giữa loa thành bất diệt
Mới hiểu tình yêu lầm lỡ Mỵ Châu
Có nhìn luỹ tre, ngắm những hàng cau
Mới yêu quê hương thanh bình yên ả
Có sống với mái tranh nghèo rơm rạ
Mới thương người dân lam lũ khổ nghèo
Có viết một thời chuyện ấy - tình yêu
Mới lắng đọng biết bao điều đáng nói
Có sống giữa bao trái ngang, lừa dối
Mới thấm cho mình mật đắng trong đời
Có theo thuyền rong ruổi xa khơi
Mới hiểu tình yêu muôn đời của biển
Có mải ngắm cánh chim trời bay liệng
Mới mơ tung hoành một kiếp vẫy vùng
Có ngắm lá vàng rơi giữa không trung
Mới thấy xót xa kiếp người ngắn ngủi
Một phút vu vơ biến thành đá cuội
Trăm năm chết rồi sỏi đá lặng câm
sưu tầm