Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011

Happy Birthday to Mom :-)





Happy Birthday to Mom


Năm nay con thật hư Mẹ nhỉ, cứ nghĩ hôm nay là ngày 29, sinh nhật Mẹ yêu tới rồi và con muốn mình là người điện thoại đầu tiên chúc mừng Mẹ. Sớm vừa kịp đến, tủm tỉm nụ cười trên môi vì tưởng tượng ra cảnh Mẹ đang hạnh phúc vì những lời chúc thương yêu của Bố, của Chí, của các em con..... Cầm điện thoại lên hí hửng gửi lời chúc tới Mẹ, hỏi Mẹ xem Bố và các em có làm gì Mẹ bất ngờ ko..... vậy mà nghe lời chúc của con xong mẹ cười thật to: "Hôm nay mới là 28 mà con yêu".

Chúc mừng sinh nhật Mẹ yêu của con dù sớm hay là muộn, ngày nào con cũng muốn gửi những lời chúc thương yêu tới Bố Mẹ, tới những người con yêu thương.... ngày nào con cũng muốn những lời chúc của con sẽ thành thật ....

Con yêu Bố Mẹ, con vô cùng yêu gia đình mình...












Thứ Ba, 22 tháng 3, 2011

Hà Nội - Kí Ức Trong Tôi .....





Hà Nội - Kí Ức....
Lê Việt Khánh

Chiều sương rơi,
thành phố lắng nghe heo may sang mùa.
Cùng cơn gió,
lũ chim bay về trên những ô cửa.
Mùa đông sang,
tầng không lá bay mênh mang, lá rơi.
Phố nghiêng trôi,
những tháng năm vời vợi...

Hà Nội ơi,
lặng im những đêm căm căm mưa phùn.
Trong màn sương,
tiếng rao mơ hồ chen náo phố phường.
Bờ tường rêu,
giọt sương ánh lên bình mình sáng trong.
Những sớm mai... đi mãi không chờ đợi.
Và tôi nhớ,
những tháng năm thuở ấu thơ... bay về.
Từng đàn chim
ríu rít nô đùa những trưa yên bình.
Từng ngọn nến,
thắm biếc trên cành lá non,
hoa sấu bay trong hoàng hôn,
xa vắng một tiếng chuông ngân...

Hà Nội ơi, của tôi những khi xa xôi nhớ về.
Nụ hoa trắng, khẽ rơi bên thềm đan nắng rất nhẹ.....

Ngày xưa ơi, chiều nay bỗng nghe chơi vơi trong tôi.
Những tháng năm trôi mãi không chờ đợi.....



















Thứ Hai, 21 tháng 3, 2011

Còn nỗi đau nào hơn thế nữa........







Còn nỗi đau nào hơn thế nữa........


Thảm họa khủng khiếp xảy ra ở quốc gia Nhật làm cho cả thế giới bàng hoàng. Lúc ấy tôi còn đang đóng vai trò là một cô giáo, dạy nhỏ Lily và nhỏ hàng xóm học hành như thường lệ.  Anh điện thoại giọng buồn so, "Em à , em mở TV lên nhé, đang truyền hình trực tiếp sóng thần ở Nhật, thương quá em à.........". Tưởng anh chỉ dọa tôi thôi vì anh biết tính tôi nhát gan lắm, mấy cái vụ tang thương tôi ko dám xem bao giờ, phải thú nhận là thậm chí cái trang Pháp Luật của VN tôi cũng ko muốn vào, bởi mỗi lần đọc nó, tim tôi thấy thật đau.......

Mở Tivi, đầu tiên là những hình ảnh thiên nhiên càn quét, tàn phá khốc liệt đến người dân Nhật Bản làm tôi lặng người.... thế là nước mắt lã chã rơi..... tự dưng bỗng thấy cuộc đời sao bất công, ông trời chẳng có mắt.... mọi suy nghĩ cứ xoáy xoay trong lòng ko chịu nổi. Phải chăng loài người hứng chịu cảnh đau thương và thê thảm như thế này cũng là vì có tội với thiên nhiên.....

Tôi ko thể nào tiếp tục nhìn những hình ảnh như thế , những tiếng khóc đến đau lòng, những cảnh tang thương , đổ nát làm tôi nghĩ đến những mất mát, hậu quả và sự khắc phục của nó...... Tôi đt lại cho anh "Anh xem đi nhé , em ko thể tiếp tục được đâu.... anh đừng nghĩ ngợi nhiều, sẽ ko sao đâu anh à......... "

Mỗi lời tôi nói ra như đang gắng sức oằn mình lại giống như mình chính là một trong những con người trong đống đổ nát đó đang kiên cường vượt qua thử thách.... Tôi nghĩ đến những người bạn Nhật cùng học trước đây, muốn đt, muốn chia sẻ..... vậy mà tôi chỉ biết ngồi im một chỗ..... Trong thâm tâm tôi "Người Nhật là người mà tôi hâm mộ nhất!" Tôi hâm mộ họ không phải chỉ vì họ giỏi, không phải vì họ có nền công nghiệp hiện đại... mà là tính Kiên Cường, Bình Tĩnh và Trách Nhiệm, những đức tính mà mỗi con người chúng ta rất rất cần.

Một vài lời trích của Smile_Peace cũng là những cảm nhận của tôi :

"Nếu một sáng tỉnh dậy, bạn thấy cuộc đời là con số 0, liệu bạn sẽ làm như thế nào? Gào khóc ư? Ừ, nó thuộc về bản năng.

Nếu một buổi sáng tỉnh dậy bạn thấy những người mà bạn yêu thương biến mất, bạn không thể gọi, không thể nắm lấy bàn tay họ, không thể vòng tay ôm, không thể mỉm cười với họ, không thế càu nhàu, không thể cáu giận, không thể mắng chửi… và không thể làm hàng vạn điều khác nữa. Khi đó, bạn sẽ như thế nào?

Trái tim tôi như bị xé toạt ra thành nhiều mảnh vụn, tôi cảm nhận rõ nỗi đau mà tôi chỉ mới "tưởng tượng” ra trong đầu. Tôi tự hỏi, giờ đây, hàng triệu trái tim người Nhật đau gấp bao nhiêu lần cái nỗi đau tôi đang cảm nhận. Mỗi khi lắng nghe bản tin, nhìn thấy những hình ảnh từ Nhật, tôi không thể làm được gì ngoài sự lặng im, chẳng thốt nên lời… Bởi tôi biết rằng mọi ngôn từ đều trở nên sáo rỗng và vì tôi biết chắc một điều rằng, tôi mãi sẽ chẳng bao giờ cảm nhận đủ đầy niềm đau đó.

Hằng ngày người ta viết và ca ngợi về đức tính của họ bằng ngôn từ, bằng sự ngưỡng mộ… nhưng chỉ dừng lại ở đó vì mãi mãi chúng ta không bao giờ có được sự kiên cường mà họ vốn dĩ có, cái kiên cường cuộn chảy trong dòng máu họ… Giờ những giọt máu ấy đang rỉ ra từ thớ thịt, từ tận sâu thẳm của con tim… Tôi_ một người Việt Nam, một lời nguyện cầu nhỏ nhoi của tôi gửi đến họ, mong rằng sự tang thương chỉ dừng lại nơi đây, đừng gieo thêm, đừng thử thách thêm sự “kiên cường” của họ…"

Cầu nguyện sự mầu nhiệm từ những tấm lòng thành sẽ trở thành sức mạnh, sự kiên nhẫn bền bỉ để người dân Nhật vượt qua thảm họa sóng thần, sớm khôi phục lại cuộc sống bình yên...





Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui.....







Life is beautiful :-)


1- Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười
Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy
Để mắt em cười tựa lá bay

ĐK : Và như thế tôi sống vui từng ngày
Và như thế tôi đến trong cuộc đời
Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi


2- Mỗi ngày tôi chọn đường mình đi
Đường đến anh em đường đến bạn bè
Tôi đợi em về bàn chân quen quá
Thảm lá me vàng lại bước qua

3- Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Cùng với anh em tìm đến mọi người
Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát
Để thấy tiếng cười rộn rã bay

4- Mỗi ngày tôi chọn một lần thôi
Chọn tiếng ru con nhẹ bước vào đời
Tôi chọn nắng đây chọn cơn mưa tới
Để lúa reo mừng tựa vẫy tay

5- Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên
Nhìn rõ quê hương ngồi nghĩ lại mình
Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống
Vì đất nước cần một trái tim.