Người ơi! Em iu anh nhiều lắm! Iu vô cùng đến nỗi chẳng ngại ngùng gì khi viết lên những lời iu thương chân thành từ đáy lòng mình cho anh biết. Mình quen nhau bao lâu rùi anh còn nhớ không? Đó là 14 giờ 23 phút ngày 14-7-2008. Em sẽ nhớ mãi ngày này, vì từ lúc có anh, em đã thấy vui lên rất nhiều . Anh như một món quà quý giá nhất mà thượng đế ban tặng, anh đến để mang cho em niềm vui và xóa đi từ em bao nỗi buồn đáng ghét!
Em iu anh bởi muôn ngàn lý do anh iu à...
Mỗi ngày được gặp anh sao mờ vui đến vậy! Bên anh, em luôn có cảm giác yên bình, một cảm giác không có giống như khi bên cạnh những người bạn và người iu xưa cũ......Cảm giác của anh là luôn làm em nhẹ lòng......anh đã mang đến cho em niềm tin hy vọng, luôn lắng nghe và không bao giờ phản ứng lại trước sự trút giận tày trời của em !
Có những lúc em rất vui nhưng cũng có thời gian em đã khóc thật nhiều ... ghét anh ghê vì anh mãi chỉ biết nhìn em, buồn cùng em... nhưng anh lại chẳng bao giờ nói được thành lời... cứ lặng lẽ cho em mượn bờ vai... cứ để mặc để em muốn hành hạ anh thế nào cũng chịu....
Tính em chẳng khác gì gió trở mùa anh nhỉ ,khi thì em thấy iu anh rất nhiều, iu lắm anh ơi... iu hơn những lúc mà em cảm thấy iu anh nhất... iu anh còn mãnh liệt hơn những ngày đầu....chẳng có lời nào diễn tả tình cảm của em đối với anh đâu anh biết không, em nghĩ thế! Nhưng ngược lại, cũng có lúc, em thấy anh đáng ghét quá đi à....Ghét anh! Em thấy bực bôi, bao nhiêu dỗi hờn em đổ hết vào anh, em lạnh nhạt, thờ ơ và ....... thỉnh thoảng vì bực quá đỗi, em còn mắng anh nào là "người đâu mờ câm như hến.." rồi lại "...vô dụng thế cơ chứ!"
Sao anh vẫn ngốc thế! Bị em rủa hoài mờ vẫn im lìm bên em...mặc kệ mọi việc em làm và anh cũng chẳng thèm lên một tiếng.....
Em cũng hiểu con người của anh, tính cách của anh... anh sinh ra đã như thế rồi thì làm sao em có thể thay đổi được phải không người hỡi.........
Vì iu anh, em sẽ cố tiếp tục, em sẽ cố gắng không hy vọng vào quá nhiều sự thay đổi và cũng chẳng mong mỏi ở anh điều gì nữa. Yêu anh bây giờ em tính theo giờ theo phút theo giây mình còn bên nhau .......... chứ không dám nghĩ đến cái tương lai quá xa xôi rồi anh à.
Hôm nay tại sao em viết ra những lời này anh biết không, bởi một điều.... em bỗng nhận ra được sự khác biệt thật sự lớn giữa hai đứa mình, nó khiến em suy nghĩ. Em không hiểu em có thuộc về thế giới của anh hay không nữa? Hình như không hoàn toàn anh ạ! Đau không? Em không có cảm giác gì, chỉ là thấy hơi lạ lùng một chút! Có lẽ là em đã hiểu hai đứa mình thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau rồi thì phải.. và hình như chính sự khác biệt ấy khiến tình yêu của hai đứa mình đặc biệt hơn tất cả!
Tự dưng em muốn chạy ngay đến bên anh ngay bây giờ (mờ em đang cạnh anh đó, đang gõ , gõ và gõ... anh nhìn thấy em không ) Em rất muốn được ở trong vòng tay anh lúc này, để vơi đi sự bực bội, để anh lại là anh của ngày đầu em mới biết, của ngày đầu em mới iu! Nhưng sao giờ thấy khó khăn quá vậy? Ngày mới iu anh không thế anh nhỉ? Em chẳng cần chờ đên lúc nhớ anh ,em mới tới... cũng chẳng bao giờ phải phát điên lên khi thấy anh mãi lặng câm.....
Biết là thế rùi, biết là sự chia tay cũng chỉ là sớm hay muộn ...biết là sẽ có một lúc nào đó em sẽ chỉ còn ngồi bên anh, lặng lẽ gõ và trút giận, nhưng chỉ là bên ngoài thui, em sẽ không đi sâu vào tận trái tim anh như giờ nữa.... nhưng lúc này , xa anh mãi thì em chưa thể....em vẫn iu anh nhiều lắm! Anh iu của em ráng chịu tính bà chằng lủa của em chút nha
!
Có những người đến và đi rất nhanh trong cuộc đời, không tỳ vết. Anh đến với em đã đọng lại trong em là nỗi nhớ, hi vọng và cả sự chờ mong....
Em iu anh nhiều lắm BLOG IU DẤU CỦA EM à 
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét