Chẳng hiểu từ khi nào mà nó chẳng còn rụt rè giữ ý với anh như hồi đầu mới quen nữa ....chỉ biết là bên anh nó luôn cảm thấy thật gần gũi, thân thương như thể anh chính là anh trai ruột thịt của nó vậy. Trước anh, nó có thể cười nói liến thoắng khi gặp chuyện vui và cũng có thể khóc lóc và vòi vĩnh như một đứa trẻ gặp chuyện không hài lòng. Mỗi lần có chuyện gì, nó đều tìm đến anh, xin anh ý kiến......vậy mà lần này........
Chắc anh buồn lắm!
Cũng có lẽ tại anh chiều nó quá, nó đã quen với cảm giác anh chẳng bao giờ giận nó cả ....Cho dù nó có làm sai điều gì, thì anh cũng chỉ lặng im bên nó, chứng kiến cái kết quả mà nó cứng đầu muốn phải làm cho bằng được.... để rồi khi thất bại thì chính anh sẽ lại là người an ủi nó, kéo nó ra khỏi những nỗi đau.....Vẫn biết như vậy là ích kỷ, nhưng vì nó đã quen với cảm giác thân thuộc mà anh mang đến, quen với tiếng nói, nụ cười, tình thương yêu chăm sóc của anh, quen với cảm giác bình yên, chở che, an tâm, tin tưởng ..........và cả những lúc bất an, đau khổ,bất hạnh vì trăm ngàn thứ khác.... thì anh cũng chẳng rời xa nó... Trong lòng nó lúc nào cũng chắc chắn một điều " Nếu sau này già rồi, nó vẫn sẽ chống gậy đến bèo nheo anh.....và nó cũng tin rằng, dù bận bịu với nhiều thứ chuyện, nhưng việc của nó cũng vẫn sẽ là việc của anh."
Chuyện tình cảm của nó, anh biết hết mà....nó đã gặp nhiều chuyện không vui, không hài lòng...và có lẽ đó là nguyên nhân của sự khao khát tình thương làm nó trở nên dễ mềm lòng....
Giá như nó biết được mình có thể làm thế nào để trái tim cứng rắn hơn, hay tốt nhất có thể biến thành tảng đá thì tốt biết mấy....vì như vậy nó sẽ chẳng rung động, bồi hồi hay đau khổ trước những chuyện đã qua và hiện tại..... và dù có chuyện gì xảy ra thì nó sẽ không còn bị tổn thương, không còn biết đau nữa......
Nhưng chẳng thế được đâu...nó biết ....và nó vẫn phải theo cái vòng luẩn quẩn mà số phận đã an bài ...
Thật khó tránh!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét