Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2009

I'm alive



when you call on me/Khi anh gọi tên em
when i hear you breathe /Khi em nghe tiếng anh thở
I get wings to fly /Em như được chắp thêm đôi cánh để bay
I feel that i'm alive /Và ... em cảm thấy như mình đang sống

When you look at me/ Khi anh nhìn em
I can touch the sky /Em thấy mình như chạm được tới trời cao
I know that i'm alive/Và em biết mình đang tồn tại.

when you bless the day /Khi anh cầu nguyện 
I just drift away / hãy trôi dạt đi nhanh
all my worries die /những ngày tối tăm phiền muộn của em
I'm glad that I'm alive /Em thật vui mừng vì em đang sống

You've set my heart on fire/ Anh làm tim em rạo rực
filled me with love/ lấp đầy em bởi ngọn lửa tình yêu
made me a woman on clouds above/

làm người đàn bà trong em bay bổng trên mây

I couldn't get much higher/ Em ko thể bay cao hơn nữa
my spirit takes flight/ Linh hồn em đang phiêu lưu
'cause i am alive/ Bởi vì em đang tồn tại...

when you call on me/Khi anh gọi tên em
when I hear you breathe / Khi em nghe tiếng anh thở
I get wings to fly /Em như được chắp thêm đôi cánh để bay
I feel that i'm alive /Và ... em thấy như mình đang sống

when you reach for me/ Khi anh đến bên em
raising spirits high / Làm linh hồn em bay bổng
god knows that/ Chúa biết rằng

that I'll be the one/ em sẽ là người duy nhất
standing by / luôn bên cạnh anh

through good and through trying times
qua những giây phút hạnh phúc lẫn khó khăn...


and it's only begun/ nó chỉ mới bắt đầu thôi
I can't wait for the rest of my life/
nhưng em ko thể chờ đợi được nữa...


when you call on me/Khi anh gọi tên em
when you reach for me/ Khi anh đến bên em
I get wings to fly /Em như được chắp thêm đôi cánh để bay
I feel that ..../ em nhận thấy thế.....

when you bless the day /Khi anh cầu nguyện 
I just drift away / hãy trôi dạt đi nhanh
all my worries die /những ngày tối tăm phiền muộn của em
I'm know that I'm alive /Em biết được rằng mình đang sống

I  get wings to fly /Em như được chắp thêm đôi cánh để bay
god knows that i'm alive/ Và chúa biết rằng em đang tồn tại...

Anh đến làm tim em rạo rực,khơi dậy trong em ngọn lửa tình yêu,
mang tới em niềm hạnh phúc ngọt ngào, làm sống động trong em
một niềm yêu mãnh liệt ........

Em nhớ anh! Em thực sự rất nhớ anh.......
 


Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2009

Tuổi 30...

kk

Tuổi 30 ....  tự nhiên ngồi ngẫm nghĩ về cái tuổi không nhiều không ít này mới mệt chứ ! Trẻ cũng chẳng trẻ , già cũng chẳng phải là già , ương ương như chính cái tên tuổi của nó vậy

Tuổi 30.... chừng ấy năm trôi qua được gì và mất gì nhỉ…? Được nhiều lắm đó thôi… được rèn luyện, được trưởng thành, được khẳng định mình, được trang bị cho mình những hành trang trong đường đời.... nhưng mất thì sao đây, cũng kha khá......

Sáng nay nhận được tin nhắn của một người anh mà bỗng thấy tủi thân , anh cũng đang ở tuổi 30 ... nhưng sao anh được nhiều thế! Anh có một gia đình hạnh phúc với hai đứa con xinh xắn dễ thương, anh có địa vị , có học thức và có... gần như là có tất cả những gì của một  giấc mơ bình yên mà con người thường mơ về nó.

Còn nó thì sao? Những điều được và chưa được đối với nó vẫn còn mơ hồ, chưa định hướng... phía trước nó vẫn còn là một màn đêm với nhiều sương khói và ảo ảnh giữa hư và thực... Trưởng thành sớm, lăn lộn trên đường đời để tìm kiếm cho mình cái gì đó gọi là mộng ước... nhưng tất cả đã vỡ tan tành chỉ sau một quyết định mà nó cho rằng cần phải làm như thế ! 22 tuổi , nắm hai bằng ĐH trong tay thi đỗ và học tiếp cao học trường ĐHTM và ĐH Luật... Vừa học vừa đi làm, công việc và mọi thứ dường như vô cùng thuận lợi, bạn bè luôn nhìn nó bằng cặp mắt ngưỡng mộ nhưng... nào ai hiểu nhỉ.... nó đã hất tung đi mọi thứ để "trốn chạy" sang một đất nước mà chưa một lần đặt chân đến... mệt mỏi , thực là rất mệt mỏi...

Cho đến bây giờ sự mệt mỏi ấy vẫn dày vò , trêu chọc nó hằng ngày . Cứ nham nhở cười, cứ vui vẻ hùa vào niềm vui cùng bè bạn, cứ cố gắng tỏ ra mình có nghị lực lắm , cứ như là chẳng có gì đâu , có gì chứ có thể làm nó gục ... Nhưng khi màn đêm buông xuống , khi mà nó đối diện với chính mình , khi mà chẳng còn gì làm nó lo ngại... khi mà nó an tâm là giờ này không làm người khác buồn lây bởi nỗi buồn của nó... nó mới bật khóc, đôi lúc nghẹn ngào, đôi lúc khóc thật to cho thỏa lòng.... để mà khi ngày mới bắt đầu , nó sẽ lại trở về với con người mạnh mẽ, lại cất giấu niềm đau và tiếp tục sống trong niềm vui và vẻ mặt tươi cười với mọi người.... Nào ai biết ,chẳng ai hay... và chính như vậy cũng nghĩa là một ngày bình yên đã trôi qua...

Chiêm ngưỡng nụ cười của bè bạn , nhìn sự bình yên và hạnh phúc của người thân ...Nó hiểu ...đó là niềm hạnh phúc! nó thấy vui vì làm ai đó cười , thấy hạnh phúc vì đã giúp được một ai đó.....Tự mình cười với chính mình chợt nhớ đến cái tuổi 30 dễ ghét. Thôi thì phấn đấu để đổi mới mình vậy... Tuổi 30... của nó tới tuổi 40 còn dài lắm ! Gì đáng lo nhỉ… mọi thứ, mọi mục tiêu đã đề ra thì cố mà làm đi nào nhưng phấn đấu trước mắt là gì đây thực sự là thấy rất hoang mang... Chắc có lẽ  sẽ chẳng là gì ghê gớm, thể nào cũng chẳng là gì đáng ngại đâu ... cố lên sẽ lại thực hiện được thôi mà !!!

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2009

Ảnh offline Sài Gòn





Chia tay - Ngậm ngùi




Chia tay - Ngậm ngùi

Hội ngộ rồi cũng phải chia ly
Quy luật xa xưa của đời vẫn thế  
Luyến lưu, bồi hồi nhìn nhau rớt  lệ
Góc phố vương buồn ngơ ngẩn cùng ai...

"Tớ về đây , chia tay bạn sớm mai
Bạn ở lại đừng sầu vui lên nhá!
Trời hôm nay nắng hồng xinh đẹp quá
Quay lưng đi... tớ sẽ chẳng khóc đâu."  

Sài Gòn gặp lại lòng lất phất mưa ngâu 
Chưa trọn vui đầu đã nghẹn ngào tiễn biệt
Thời gian kia sao trôi hoài mải miết 
Qúa vô tình nên cứ làm... ai đau

Phải xa nhau rồi , tạm biệt bạn mến yêu 
Tôi và bạn đành đôi đường đôi ngả
Hội ngộ - chia ly bao nỗi niềm khó tả
Khoảnh khắc này...sẽ mãi chẳng phôi pha
 
Thật không thể ngờ là Kẹo đã được gặp gỡ những người bạn yêu mến trên blog của mình qua một vụ ofline Sai Gòn  . Dù đã chuẩn bị trước tinh thần nhưng thật lòng là trong lòng lo lắng lắm! chỉ sợ trước mặt mọi  người sẽ luống cuống không biết làm gì , nói gì và... hì... lần đầu mà .
 
Người đầu tiên nhìn thấy là LTDH . Hằng thật dễ gần , cười tươi và nói chuyện dễ thương quá đi. Phong cách giống y những gì Kẹo thấy qua những entries và cmts. Nhờ Hằng mà ngày Offline của mình vui vẻ và mỹ mãn hơn .
 
Kiến cũng thật dễ ghét , cách nói chuyện cũng chẳng khác gì trong blog vậy   .Thanks Kiến đã "trủ" trì cho ngày Offline của tụi mình có hiệu quả và cả món quà ăn và không ăn được của Kiến nghen 
 
Anh Minh và anh Thiện tính tình điềm đạm và quá là chu đáo. Anh Thiện thật nhiệt tình ,đã bỏ công chuyện mấy ngày làm "Anh tài dễ thương" đưa tụi em đi đó đây. Không có anh tụi em không biết sẽ vất vả thế nào. Em nhất định sẽ mời anh uống cafe mà hôm ấy chưa kịp thực hiện 
 
Sư phọ của em thì khỏi nói rồi . Chỉ cần thấy anh gặp đệ ngoài đời mà cũng không hổ danh về đệ như vậy là hì...hì.... Nhớ bé gà rồi nè sư phọ ơi....
 
Nguyên cũng giống y trong blog, nói chuyện vui tính và dễ gần nữa.
Ngọc Mai ngoài đời nhỏ nhắn, nụ cười ngọt ngào và càng dễ thương hơn trong blog . Nhất là giọng hát của Mai thì quá tuyệt vời 
 
Ngông iu của chị thì chẳng khác gì em bé , cute như một búp bê xinh xắn đáng yêu
 
Giang cũng vậy, dịu dàng và hiền ơi là hiền. Chị buồn vì mình lại bận không đi BL cùng với mọi người thăm nhà em được, có lẽ thèm quá hay thế nào mà hôm qua chị mơ thấy em và mọi người đang chơi đùa hạnh phúc lắm! Tỉnh dậy còn tiếc ngẩn ngơ G à
 
Ngắm HQ hoài qua ảnh rồi nhưng vẫn còn phải gật gù thấy ghen ghen khi nhìn bên ngoài nữa . Quyên nói đi việc chút rùi quay lại mà không thấy nhé ! Ai cũng chờ đó , nhất là Kẹo
 
Hiếu ngoài đời cũng chẳng biết nói gì hơn là gì chị cũng thích , lần sau có cơ hội gặp lại thể nào cũng xin em hát cho chị nghe  nữa
 
Bá Tước Tiểu Thư dịu dàng, nhẹ nhàng và hiền giống y chị Giang ấy. Tiếc là hôm đó bé bận nên chỉ gặp được bé một lúc thôi
 
Cỏ ba lá , Christina , Dương cũng dễ thương như chị đã tưởng tượng. Chị rất vui vì được gặp tụi em ngoài đời. Mong lần sau off chị em mình sẽ có thời gian nói chuyện nhiều hơn 
 
Mỹ Dung lần đầu Kẹo nói chuyện với bạn và cũng thấy như quen rùi nè
 
Hôm ấy vui đến nỗi Kẹo không thèm ngủ luôn. Chỉ tiếc là không gặp được đại ca Shrek, Chuông Gió và Pé Ty . "Happy Birthday to em nha Pé Ty và thanks em rất nhiều đã giúp chị và Bẹt..."
 
Không ngờ lần đầu gặp gỡ mà tình cảm lại thân thuộc đến như vậy. Có ai nói thế giới mạng chỉ là ảo thì Kẹo chẳng đồng tình đâu, hãy cùng nhau biến nó thành thật các bạn nhé !
 
Hôm off chính thức đông đủ mọi người thì Kẹo lại quên không mang máy ảnh để chụp , có lẽ tại hồi hộp quá ! Dưới đây là mấy tấm hình chụp trong KS.
 
 


Thứ Năm, 6 tháng 8, 2009

Hạ thương ơi....





 

 

 


 
 
 
 
 




Hạ thương ơi em cồn cào em nhớ 
Thưở học trò em chẳng biết làm thơ
Cổng trường xưa ai đó đứng dại khờ 
Chờ đợi đến cháy cùng chùm phượng vĩ 

Hạ thương ơi, nắng và em thủ thỉ 
Nhớ trong em như bão cuộn mưa say
Thày cô xưa, bạn bè cũ có hay
Em đang nhớ, đang mơ về nơi ấy

Hạ thương ơi! sao mà yêu biết mấy
Buổi học nào ai trốn tiết mải chơi 
Nụ cười giòn trong trẻo khắp nơi nơi 
Ai thẹn thùng nhận thơ lòng phơi phới

Hạ thương ơi....em nhớ người quá đỗi
Nhớ con đường lướt thướt nắng dài vươn
Nhớ bóng ai chạy nhảy hát ven đường 
 Ngân nga mãi rồi nhoẻn cười khúc khích

Hạ thương à, hạ này còn tinh nghịch 
Sân trường kia có còn giống như xưa 
Phượng vĩ buồn có run rẩy trong mưa 
Mối tình đầu còn vương bằng lăng tím? 

Mắt lệ rưng... em thấy lòng chết lịm 
Phút bồi hồi tiếc nuối đậm trong tim 
Quãng thời gian em mải miết đi tìm
Điều bí mật giấu cùng nhành phượng cũ...



Thứ Hai, 3 tháng 8, 2009

Quên - Nhớ



QUÊN-NHỚ! 




Chiều rơi mưa thả hồn qua song cửa
Ngơ ngác nhìn con phố nhỏ buồn tênh 
Nhức nhối trong em một nỗi nhớ chông chênh 
Lòng nhen lại mênh mang miền quên- nhớ. 

Yêu thương ra đi sao nghẹn ngào bỡ ngỡ
Một nỗi đau thốt mãi chẳng thành tên 
Để mỗi đêm nghe giọt nhớ sầu rên 
Dù đã nhủ - cố quên thôi mình ạ!

Có khác gì đâu chỉ là người xa lạ 
Sao phải ngậm ngùi ôm diết thương đau
Cũng có phải đâu là dấu yêu tình đầu 
Sao tim khờ, cứ ngược về miền nhớ ?

Giấc mơ ngọt ngào giờ đây thành vụn vỡ 
Câu thơ yêu...nào nguyên vẹn như xưa 
Kỉ niệm êm đềm giờ nắng xa đưa
Dù mưa vẫn thế, không mảy may thay đổi. 

Thương duyên mình sao mãi hoài qua vội 
Tình chưa say đã quên mất lối về 
Để đêm đêm môi mặn với cơn mê
Ôm gối chiếc ngậm ngùi niềm cô độc





Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2009

Cát Bụi



C
á
t

B

i
Có sống qua một kiếp trần ai
Mới thấm được nỗi mệt nhoài cát bụi
Có sống hết kiếp nhân gian tàn lụi
Mới hiểu vì sao rừng núi cúi gục đầu
Có ngồi đò ngắm đáy sông sâu
Mới hiểu nỗi đau Trương Chi ngày ấy
Có nghe tiếng bốn dây sầu rui rẩy
Mới thương thân Kiều một kiếp long đong
Có ngắm lệ tuôn từ đá chảy ròng
Mới thương vọng phu chờ chồng da diết
Có ngắm giếng sâu giữa loa thành bất diệt
Mới hiểu tình yêu lầm lỡ Mỵ Châu
Có nhìn luỹ tre, ngắm những hàng cau
Mới yêu quê hương thanh bình yên ả
Có sống với mái tranh nghèo rơm rạ
Mới thương người dân lam lũ khổ nghèo
Có viết một thời chuyện ấy - tình yêu
Mới lắng đọng biết bao điều đáng nói
Có sống giữa bao trái ngang, lừa dối
Mới thấm cho mình mật đắng trong đời
Có theo thuyền rong ruổi xa khơi
Mới hiểu tình yêu muôn đời của biển
Có mải ngắm cánh chim trời bay liệng
Mới mơ tung hoành một kiếp vẫy vùng
Có ngắm lá vàng rơi giữa không trung
Mới thấy xót xa kiếp người ngắn ngủi
Một phút vu vơ biến thành đá cuội
Trăm năm chết rồi sỏi đá lặng câm
sưu tầm