Thế là ngốc không anh...
Em hỏi rằng "em ngốc lắm phải không?"
Anh mỉm cười "còn hơn là ngốc nữa
lúc dịu êm , lúc ầm ầm như lửa
đang yên bình , bất chợt nắng ... chợt mưa......"
"Em hiểu mà , tính em thật khó ưa
Anh đừng buồn , đừng giận em, anh nhé!
chỉ vì yêu nên con tim giằng xé
giữa hờn ghen... say đắm ... thiết tha...... "
(Nhưng anh à
Em ghét ghê, anh cười với người ta
Em ghét ghê, anh làm ai bối rối
Càng ghét hơn trong những chiều mưa vội ...
Nhớ về anh.... là nước mắt lại rơi.....
Em ước gì anh yêu mãi em thôi
Giống như em một lòng không đổi khác
Chuyện chúng mình muôn đời như bản nhạc
Du dương hoài
cung bậc của.....
tình yêu.....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét