Thứ Hai, 21 tháng 3, 2011

Còn nỗi đau nào hơn thế nữa........







Còn nỗi đau nào hơn thế nữa........


Thảm họa khủng khiếp xảy ra ở quốc gia Nhật làm cho cả thế giới bàng hoàng. Lúc ấy tôi còn đang đóng vai trò là một cô giáo, dạy nhỏ Lily và nhỏ hàng xóm học hành như thường lệ.  Anh điện thoại giọng buồn so, "Em à , em mở TV lên nhé, đang truyền hình trực tiếp sóng thần ở Nhật, thương quá em à.........". Tưởng anh chỉ dọa tôi thôi vì anh biết tính tôi nhát gan lắm, mấy cái vụ tang thương tôi ko dám xem bao giờ, phải thú nhận là thậm chí cái trang Pháp Luật của VN tôi cũng ko muốn vào, bởi mỗi lần đọc nó, tim tôi thấy thật đau.......

Mở Tivi, đầu tiên là những hình ảnh thiên nhiên càn quét, tàn phá khốc liệt đến người dân Nhật Bản làm tôi lặng người.... thế là nước mắt lã chã rơi..... tự dưng bỗng thấy cuộc đời sao bất công, ông trời chẳng có mắt.... mọi suy nghĩ cứ xoáy xoay trong lòng ko chịu nổi. Phải chăng loài người hứng chịu cảnh đau thương và thê thảm như thế này cũng là vì có tội với thiên nhiên.....

Tôi ko thể nào tiếp tục nhìn những hình ảnh như thế , những tiếng khóc đến đau lòng, những cảnh tang thương , đổ nát làm tôi nghĩ đến những mất mát, hậu quả và sự khắc phục của nó...... Tôi đt lại cho anh "Anh xem đi nhé , em ko thể tiếp tục được đâu.... anh đừng nghĩ ngợi nhiều, sẽ ko sao đâu anh à......... "

Mỗi lời tôi nói ra như đang gắng sức oằn mình lại giống như mình chính là một trong những con người trong đống đổ nát đó đang kiên cường vượt qua thử thách.... Tôi nghĩ đến những người bạn Nhật cùng học trước đây, muốn đt, muốn chia sẻ..... vậy mà tôi chỉ biết ngồi im một chỗ..... Trong thâm tâm tôi "Người Nhật là người mà tôi hâm mộ nhất!" Tôi hâm mộ họ không phải chỉ vì họ giỏi, không phải vì họ có nền công nghiệp hiện đại... mà là tính Kiên Cường, Bình Tĩnh và Trách Nhiệm, những đức tính mà mỗi con người chúng ta rất rất cần.

Một vài lời trích của Smile_Peace cũng là những cảm nhận của tôi :

"Nếu một sáng tỉnh dậy, bạn thấy cuộc đời là con số 0, liệu bạn sẽ làm như thế nào? Gào khóc ư? Ừ, nó thuộc về bản năng.

Nếu một buổi sáng tỉnh dậy bạn thấy những người mà bạn yêu thương biến mất, bạn không thể gọi, không thể nắm lấy bàn tay họ, không thể vòng tay ôm, không thể mỉm cười với họ, không thế càu nhàu, không thể cáu giận, không thể mắng chửi… và không thể làm hàng vạn điều khác nữa. Khi đó, bạn sẽ như thế nào?

Trái tim tôi như bị xé toạt ra thành nhiều mảnh vụn, tôi cảm nhận rõ nỗi đau mà tôi chỉ mới "tưởng tượng” ra trong đầu. Tôi tự hỏi, giờ đây, hàng triệu trái tim người Nhật đau gấp bao nhiêu lần cái nỗi đau tôi đang cảm nhận. Mỗi khi lắng nghe bản tin, nhìn thấy những hình ảnh từ Nhật, tôi không thể làm được gì ngoài sự lặng im, chẳng thốt nên lời… Bởi tôi biết rằng mọi ngôn từ đều trở nên sáo rỗng và vì tôi biết chắc một điều rằng, tôi mãi sẽ chẳng bao giờ cảm nhận đủ đầy niềm đau đó.

Hằng ngày người ta viết và ca ngợi về đức tính của họ bằng ngôn từ, bằng sự ngưỡng mộ… nhưng chỉ dừng lại ở đó vì mãi mãi chúng ta không bao giờ có được sự kiên cường mà họ vốn dĩ có, cái kiên cường cuộn chảy trong dòng máu họ… Giờ những giọt máu ấy đang rỉ ra từ thớ thịt, từ tận sâu thẳm của con tim… Tôi_ một người Việt Nam, một lời nguyện cầu nhỏ nhoi của tôi gửi đến họ, mong rằng sự tang thương chỉ dừng lại nơi đây, đừng gieo thêm, đừng thử thách thêm sự “kiên cường” của họ…"

Cầu nguyện sự mầu nhiệm từ những tấm lòng thành sẽ trở thành sức mạnh, sự kiên nhẫn bền bỉ để người dân Nhật vượt qua thảm họa sóng thần, sớm khôi phục lại cuộc sống bình yên...





Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui.....







Life is beautiful :-)


1- Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười
Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy
Để mắt em cười tựa lá bay

ĐK : Và như thế tôi sống vui từng ngày
Và như thế tôi đến trong cuộc đời
Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi


2- Mỗi ngày tôi chọn đường mình đi
Đường đến anh em đường đến bạn bè
Tôi đợi em về bàn chân quen quá
Thảm lá me vàng lại bước qua

3- Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Cùng với anh em tìm đến mọi người
Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát
Để thấy tiếng cười rộn rã bay

4- Mỗi ngày tôi chọn một lần thôi
Chọn tiếng ru con nhẹ bước vào đời
Tôi chọn nắng đây chọn cơn mưa tới
Để lúa reo mừng tựa vẫy tay

5- Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên
Nhìn rõ quê hương ngồi nghĩ lại mình
Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống
Vì đất nước cần một trái tim.










Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

Chìa khóa tình yêu...





Love is colourful.....
 


Bằng Kiều-Minh Tuyết





Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011

vùng trời bình yên ..





Vùng trời bình yên...
Mây lang thang buồn trôi
Nặng mang ưu tư khát khao trong tim tháng ngày
Theo mưa rơi lạnh căm,
Từng đêm anh nghe xót xa em ơi có hay
Giữa bóng tối chập chùng
Tình anh như giấc mơ xanh bao hy vọng
Dẫn lối bước anh về
Dìu em qua đắng cay.......

Xua mây đen tàn nhanh
Mặt trời bừng tia nắng tươi lung linh ấm nồng
Khi cơn mưa vụt qua
Tình yêu đưa ta thoát cơn phong ba bão giông
Khuất lấp những đêm dài
Mặt trời luôn chiếu soi cho em yêu đời
Xoá hết những nghi ngờ
Tình yêu như khúc ca...

Từng vòng tay trao hơi ấm
Rộn rã...đôi tim mừng vui.... gặp gỡ
Trong ngày mới, nắng say tình dâng ngập lối

ĐK:
Nắng len qua hàng cây, gió mơn man đùa lả lơi đàn bướm
Bước chân vui hạnh phúc,
nắm tay ta về vùng trời bình yên.....







Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

Valentine em nhớ anh.............




Valentine em nhớ anh..

Valentine này mình chẳng được bên nhau
Anh đừng quên những gì anh hứa đó
Là yêu em, suốt đời anh mong mỏi
Em sẽ về làm vợ của anh.......
Nồng nàn hôm ấy nụ hôn trước biển xanh
Trái tim yêu thả hồn vào sóng
Im ắng biển đêm thì thào ước vọng
Nỗi lòng mình, biển hiểu cả anh ha
Em mong chuyện mình sẽ chẳng..... cách xa.....


Em biết ngày ấy đến nhanh mà
Mình sẽ đắm chìm trong hạnh phúc


Ngày ấy anh cười nhìn em thúc giục
Hãy cho anh những giây phút ngọt ngào
bên em êm dịu thật biết bao.......


Anh yêu à, em yêu anh nhiều lắm
Nói bao nhiêu cũng chẳng tả thành lời
Hai chúng mình tình sẽ mãi xanh tươi........


như đóa hoa Chocolate anh nhỉ hiiiiiii.........



Nhân ngày lễ Tình yêu chúc cho những người đang yêu ,đang có người yêu ở bên cạnh hãy trân trọng những phút giây bên nhau và hãy yêu như chưa từng yêu lần nào.

Chúc cho người đã tan vỡ tình yêu sẽ có một vòng tay rộng mở đón bạn vào lòng

Chúc cho những người chưa yêu tình yêu sẽ đến rất rất rất gần

Happy Valentine's Day


Thứ Hai, 7 tháng 2, 2011

Hết Tết..... tâm sự với anh Blog một tí :-)





Chia tay gia đình, chia tay Hà Nội..... Ko biết tại sao dạo này cảm giác em thật kì lạ, ở thì muốn đi, đi rồi lại nhớ.............

Hôm nay là ngày gia đình em đoàn tụ, mẹ chắc chắn sẽ bận bịu với mười mấy mâm cỗ mời họ hàng, giá như em có thể ở lại thêm một ngày nữa giúp mẹ .... Nghĩ đến thế thôi mà em đã thấy trách mình ghê ghớm. Có lẽ em bị hâm nặng mất rồi anh à, chắc tại đầu óc em làm việc nhiều quá , suy nghĩ quá nhiều điều thiếu cơ sở , chẳng lúc nào cho nó được nghỉ ngơi nên bộ não cứ chập chập cheng cheng phải suy đi tính lại hoài hiiiiiii..... Thôi thì lại mượn nhạc hòa tấu, những bản nhạc buồn buồn, u uẩn... những âm thanh quyến luyến làm xao xuyến lòng người ru em  nguôi  vậy! Dường như thật có ích anh à, nó như giúp em thoát ra khỏi cuộc sống thực.... giảm stress đi ít nhất là một lúc nào đó…


Hôm qua em đến Sing khá late nhưng em vẫn cố xếp hàng mua được 6 lon bia "duty free" ở Changi Airport. Dự định mỗi ngày Tết còn lại sẽ uống một lon vậy mà ngồi buồn buồn em uống liền một mạch. Uống đến nỗi say chẳng biết gì, mang máng nhớ được là có điện thoại cho một người và nghe điện thoại của một người. Còn nói gì thì...... em ko thể nào nhớ nổi...... Mong người điện thoại và người bị em điện thoại sẽ bỏ qua cho em, ko có giận em lâu . Thực sự cũng bởi hôm qua em thấy trong lòng thật mệt mỏi và chán nản… Bỗng dưng thấy ghét mình, thấy chán cái kiểu ngày nào cũng nói nói cười cười cho đẹp lòng mọi người, thấy chán ghét cái kiểu bước về phía trước cũng ko xong, dừng chân tại chỗ cũng chẳng được..... chán ghét khi nghĩ đến nhiều nguyên tắc do chính mình đã đặt ra để rồi giờ mệt mỏi vì chẳng thể điều khiển nó.....

Em yêu anh, em yêu thế giới ảo..... Hàng ngày làm việc xong là em lang thang ở thế giới ảo yêu dấu của em..... dành thời gian nhớ anh ..... vậy là em đủ thấy vui, hạnh phúc....


Em là vậy, vẫn hoài vậy.....   vẫn lẻ loi một mình về đêm , vẫn mơ mộng ngày nào đó hạnh phúc thực sự sẽ đến với mình, vẫn im lặng cố chấp làm theo những gì mình cho là đúng, vẫn biết rõ có những việc em làm sẽ chẳng đem lại kết quả gì, vẫn biết mình làm sai nhưng vẫn cứ bước thẳng theo ý mình ko thay đổi...  Theo chuyên môn người ta gọi cái tính đó của em là ngang bướng anh nhỉ . Anh à, anh cũng gọi em là "Đồ con gái bướng bỉnh" đi anh nhé!


Vậy mới là cuộc sống mà  phải ko anh yêu...

Và ......  vậy mới là em

Năm mới anh đẩy em lên phía trước đi nào honey" Mình cùng hô thật to nhé " Gắng lên nào Kẹo iu ơiiiiiiiiiii...." hi hi hiiiiiiiiiiiiiiiiiii

Em yêu anh lắm Blog à (chỉ sau người ấy....)






Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011

Mình đã yêu nhau mùa xuân.....







Mình đã yêu nhau mùa xuân...




Cùng anh phố vui, đường hoa nắng rơi.
Tình yêu thắm tươi tô hồng cuộc đời
Nhẹ đôi gót chân dạo chơi phố hoa.
Tình ta bao thiết tha

Mình quen biết nhau, nhiều năm tháng nay.
Mà sao bỗng dưng em còn thẹn thùng
Để cho sáng nay lòng anh vấn vương,
Dìu em nơi cuối đường.

ĐK:

Mình đã yêu nhau mùa Xuân,
Tình mãi như xuân rực rỡ.
Gửi đến thế gian nụ cười,
Chan chứa nơi nơi,
Hạnh phúc cho tình lứa đôi.

Mình đã có chung mộng ước,
Tình thắm như hoa rực rỡ.
Tình đã cho ta ngàn lời,
Êm ái trên môi.
Một cõi riêng hình bóng em tuyệt vời ....