Thứ Năm, 21 tháng 10, 2010

It's hard to say goodbye









Lời tạm dịch:

Lời chia tay nào cũng thật khó nói, nhưng cuộc đời của mỗi người sao không tránh được những khoảng lặng đau đớn của chính mình anh nhỉ?
.............

Có điều gì đó trong mắt anh làm em không sao hiểu được, luôn vời xa, lạnh lùng..... Chẳng lẽ lại như vậy ư, tình yêu của mình đã trở nên vô cảm??? Em nhìn thấy rõ nỗi buồn đang ở bên anh hiện diện lên trong đôi mắt anh.... và đã cố gắng dịu dàng an ủi anh "Hãy tin lời em nói mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi "

Anh đã nói với em ngay từ đầu là sẽ chẳng đòi hỏi gì ở em. Nếu mai này tình cảm em có đổi thay thì anh vẫn thế , anh hiểu , anh sẽ thứ tha và không bao giờ giận hờn em cả. Khi tình yêu khiến con người ta khổ đau, phá tan những giấc mơ ngày nào..... thì em cũng đừng buồn và hãy tin vào lời anh nói" rồi chúng mình sẽ tìm ra lối thoát cho nhau"

Chẳng nên bao giờ cố gắng níu kéo hoặc là điều khiển nhau nữa khi tình yêu không còn. Nếu đó là những gì anh muốn, em sẽ tôn trọng. Bởi em luôn mong ước những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với anh. Và nếu mai này có gặp sóng gió trên đường đời, em sẽ là người đầu tiên giúp anh vượt qua khó khăn. Hãy tin khi em nói nghen anh....thật khó để nói lời chia tay....

Khi chúng ta đã không còn những cảm giác yêu thương như ngày xưa dĩ vãng thì đành chia tay. Anh đã cố giấu sự thật đằng sau đôi mắt mình, nhưng khi nhận ra rằng tình cảm của mình đã trở thành vô cảm thì anh đã biết anh đang dần dần mất em trong đời.

Hãy tin khi em nói anh à, rồi chúng ta sẽ tìm ra lối thóat. Nhưng nếu đó là những gì anh muốn, em sẽ tôn trọng, bởi em luôn mong ước những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với người em yêu
..............

Em đã ra đi vì không muốn mình đau buồn hơn nữa. Duyên số cho mình biết nhau và yêu, nhưng duyên phận lại không cho mình được sống bên nhau. Em đã tự lấy đi cơ hội của chính mình, điều ấy thật sự làm em rất đau lòng, nhưng em biết là anh sẽ hiểu. Giờ đây khi tình yêu mãi mãi ra đi, chẳng còn biết phải nói gì và nên nói gì, nhưng kỷ niệm đẹp thì sẽ còn lại mãi trong tâm trí mỗi người phải không anh? Ta đã rời xa con đường của chúng mình rồi, sẽ chẳng bao giờ có thể quay về như ngày xưa được nữa..... hãy cùng cầu chúc cho nhau được bình an và hạnh phúc.....

Một ngày nào đó, trái đất này lại đưa bước chân của anh và em tình cờ gặp nhau, xin hãy nhìn vào mắt nhau để gửi nhau một lời chào anh nhé! Bởi đơn giản một điều chúng mình đã từng có chung một giấc mơ thật đẹp.




Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010

Chúng con yêu mẹ lắm :-)





Con ước....
Con ước gì được trở lại tuổi thơ
Được cười khóc bi bô như đứa trẻ
Được ấm êm trong vòng tay của Mẹ
Được mỗi lần hờn dỗi...mách ... Mẹ ơi...

Con ước gì dù ngày tháng có trôi
Con chẳng yêu , chẳng biết buồn, biết khổ
Không thương ai để rồi tình tan vỡ
Con vẫn là con.... nhỏ bé .... suốt cuộc đời.

Con ước gì ngày ấy chẳng mưa rơi
Người không đến nói lời yêu nồng thắm
Nụ hôn đầu trao người đừng đón nhận
Và đời con...như trang giấy... một màu..

Con ước gì " sẽ chẳng lấy chồng" đâu........... 
Hoài bên Mẹ làm... "Bà Cô"... Mẹ nhé!

Hiiiiiiiiiiiii...... Chỉ là những lời mong muốn (không thể nào thành thật) mà con vẫn thấy thật vui Mẹ à , con cứ mỉm cười nãy giờ vì những mơ ước ấy của mình , giống y đúc một đứa trẻ mới lớn Mẹ nhỉ

Con yêu Mẹ lắm! Chúng con vô cùng yêu Mẹ!

Happy Vietnam Woman's Day to Mom










Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010

Em yêu cánh tay anh :-)



Có lần đứa bạn nói với em rằng , "Mày à , sao tao thích cái bờ vai của J thế, cứ mỗi lần mệt mỏi dựa vào bờ vai ấy là tao lại thấy bình yên , còn mày thích nhất gì ở người mày yêu?"

Anh à, em yêu nhất cánh tay to đùng và cứng nhắc của anh

Mỗi lần đi bên nhau anh có để ý ko , anh thì nắm chặt tay em thầm thì "Mình cùng nhau đi suốt đoạn đường còn lại nha em , đừng bao giờ buông tay anh ra, em nhé!"  Em giả vờ như chẳng nghe thấy gì cả, cố tình lảng sang chuyện khác và chỉ một lúc thôi là em thả nhẹ tay anh ra , níu lấy cái cánh tay anh ôm chặt ... lúc ấy chẳng hiểu sao em như vui hơn, cảm giác an toàn hơn.....

Có những khi ngồi trong taxi , hoặc đâu đó trong quán cà phê, bờ biển .... ngón tay của anh mềm mại đan lấy những ngón tay em êm ái.... Đưa tay em lên cằm cà nhẹ....  anh nói " râu anh có làm tay em đau ko ? Lát nữa về anh sẽ cạo.... "  rồi thơm nhẹ lên bàn tay em....  Ko biết anh có để ý ko, chỉ chờ anh quên đi một chút là em lại rút nhẹ tay em ra khỏi bàn tay anh và ôm lấy cánh tay anh thật chắc , đôi khi còn gục đầu vào vai anh ... cứ thế mong thời gian dừng lại khoảnh khắc bấy giờ.......  cảm giác vô cùng bình yên .......

Anh nhớ trong lễ hội Halloween chứ, em khiếp tới xanh tái mặt mày , hét đến khản cả giọng vì sợ bị dọa ma. Thi thoảng mấy ma ấy lại xuất hiện bất thình lình hù một cái , có khi cầm cả quả lựu đạn và sau đó là tiếng nổ to đùng nữa ....  Anh ôm lấy em và cứ cười hoài "Ma giả vờ thôi mà cũng sợ, anh đang nghĩ nếu ma thật thì em sẽ thế nào nhỉ.....". Hôm ấy em chẳng nắm tay anh và cũng chẳng cần tìm cách buông ra mà suốt chừng ấy thời gian,  cái cánh tay của anh bị em ôm khư khư mãi , đôi lúc quá sợ còn bóp thật chặt nữa ...  Chẳng biết có làm anh đau ko nhỉ hiiiiiiiiii.... em tự hỏi nhưng rồi em lại mỉm cười trong niềm hạnh phúc vì như thấy được rằng , em  đã được cánh tay mạnh mẽ của anh che chở...

Em nhớ mãi ngày hôm ấy, em tựa đầu vào cánh tay anh thật lâu , thật lâu anh nhỉ, cười khúc kha khúc khích khi xem bộ phim Thành Long đóng. Cả hai cùng cười vang cả phòng.... em cười đến chảy nước mắt, giọt nước mắt lăn vào vai anh làm anh giật mình, anh hốt hoảng quay sang "Em khóc à , em sao thế....." , "Anh đúng là ngốc thật , cười hay có chuyện gì vui quá cũng làm em vậy đó anh à. Anh là người chứng kiến em khóc và cười nhiều lắm đấy anh biết ko ......."  Anh mỉm cười , nhẹ lau nước mắt cho em ... "trời ơi , vui mà nước mắt cũng ra nhiều thế ư ..... "

Anh nè, em hiểu .....  mỗi lần đi bên nhau, ngồi cạnh nhau, anh thường

nắm lấy bàn tay em,  và em biết đó là cách anh thể hiện tình cảm của mình...  còn em thì..... lúc nào cũng chỉ muốn ôm lấy cánh tay ấm áp và mạnh mẽ của anh thôi anh à .....

Anh có biết
lúc ấy em thấy rất yêu anh ko .....  




Thứ Hai, 11 tháng 10, 2010

Khúc tình cuối thu




Khúc tình cuối Thu




Chẳng mấy chốc Thu chia tay anh nhỉ
Gió mùa đông đã nơm nớp cận kề
Câu thơ tình vẫn nằm đó ủ ê
Chờ anh mãi... thơ chẳng buồn thức dậy

Em không thích mùa đông là thế đấy!
Làm trong em nỗi nhớ cứ nghiêng chao
Hai phương trời.... có sưởi ấm cho nhau
Hay chỉ làm ... mắt vương thêm dòng lệ

Thu chưa dứt mà đã buồn như thế
Ngân tiếng đàn em dội nỗi cô đơn
Mượn màn đêm xua đi những tủi hờn
Bao luyến ái nhờ mây mưa .... trôi hết ....

Đông ngấp ghé , trời không còn xanh biếc
Có thấy buồn với day dứt của em
Có ghen hờn cùng nỗi nhớ dịu êm
Và yêu dấu em dành riêng anh đó.

Ôi cuộc đời sao phải nhiều ngõ nhỏ
Để bao người tìm mãi .... chẳng lối ra......

Sing 08-11-09





Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

Thơ họa (qua tin nhắn điện thoại)








Ấy:
Bỗng dưng lòng thấy cô đơn quá
Ta nhớ người thương đến dại cuồng

Tớ:
Vương mãi lời yêu anh từng nói
Êm ái trong em đến trọn đời


Phố đông người sao lòng ta vẫn vắng
Vì nhớ em xao xác biển cô đơn
Cố quên đi thì lại nhớ nhiều hơn
Khói thuốc buồn , người ơi sao nhớ thế.....

Quên một người nào đâu phải chuyện dễ
Dù biết rằng chỉ là giấc mộng thôi
Vậy mà em vẫn mơ ước xa xôi
Được bên người ... xây lâu đài tình ái

Ta ước muốn thời gian quay trở lại
Mình bên nhau những tháng ngày xa xưa
Ta vẫn vước em ở bên ta mãi
Để hôm nay thương nhớ mấy cho vừa

Cùng dệt mộng tòa lâu đài tính ái
Em cùng ta nồng cháy lửa tình yêu
Nhớ thương ơi , ta nhớ thật là nhiều
Trong tim ta , em mãi là duy nhất !

Lời của anh ngọt ngào như đường mật
Em chạnh lòng nhớ đến vòng tay ôm
Sỏi đá yêu vẫn còn có linh hồn
Em yêu anh cũng không màng mưa nắng

Cuộc tình rồi cũng trôi vào quên lãng
Có nhớ chăng chỉ chiếc lá vàng rơi
Buồn không anh khi ta mãi bên đời
Ngày qua tháng ... nhớ về nhau ... kỷ niệm

Anh không nghĩ tình ta vào quên lãng
Anh chỉ buồn vì em chợt quên anh
Có những đêm buồn thức suốt tan canh
Nhớ về em cả vòm trời yêu dấu

Trong tim em , có bao giờ anh thấu
Dấu yêu xưa vẫn đầy ắp yêu thương
Chỉ bởi ta không đi hết đoạn đường
Nên nỗi nhớ cứ tràn về ... thao thức ...

Dù xa tít chân trời - góc bể
Dù ở đáy biển sâu - dù ở tận nỗi đau ....
Anh vẫn yêu em mãi .......

Ấy ơi, ấy à...ăn trưa ngon miệng nha,
cái bụng tớ kêu kêu ...... và....
cái tay tớ run run rồi hiiiiiii ....


Sing 06 - 03 - 10




Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010

Mình yêu nhau anh nhé !





Mình yêu nhau nhé!

-Kẹo-


Em thì thầm " mình yêu nhau anh nhé
Chẳng bao giờ chia hai ngả nha anh
Chuyện tình mình mãi đẹp tựa bức tranh
Như đôi chim không bao giờ lẻ bóng"

Anh lạ chưa chỉ cười trong im lặng
Chọc em rằng ... "đó chỉ là giấc mơ
Em của anh sao ngốc đến không ngờ
Đã là mơ ... biết bao giờ thành thật ...."

"Không sao mà vì em yêu anh nhất
Trái tim hư, nào điều khiển được đâu
Em yêu anh, yêu hơn cả tình đầu
Suốt cuộc đời ...mong anh hoài hạnh phúc"

Gõ đầu em," Ngốc yêu ơi là Ngốc
Lòng của anh, em không hiểu hay sao
Chỉ em thôi mang yêu dấu ngọt ngào
Thương em lắm, trọn đời không thay đổi"

Trời hôm ấy dường như thay áo mới
Bờ biển kia cũng êm dịu lạ thường
Gió thổi bay làn tóc xõa thơm hương
Nụ hôn nồng mình trao nhau... say đắm......







Anh toàn nói em ngốc nhưng em biết thừa là anh nhường em (vì em thấy anh còn ngốc hơn em ) 






Em và chiếc lá




Em và chiếc lá
Kẹo Kẹo
Ai để quên chiếc lá buồn cô quạnh
Cho hồn em lành lạnh buổi chiều buông
Ước anh về tặng em những yêu thương
Hôn em mãi làn môi hồng ... ấm lửa
Ai vô tình để lá buồn thêm nữa
Cho lòng em nỗi nhớ đến dại cuồng
Thu ngại ngùng phảng phất một màu sương
Dẫn em đi .... vào trong miền ... ảo ảnh
Ở nơi đó nắng không thèm lấp lánh
Chiếc lá buồn bay nhảy giữa thênh thang
Cũng tại Thu làm em thấy mơ màng
Em bỗng ước... " mình ơi, là chiếc lá..."
Chiếc lá buồn giữa Thu mà lạnh giá
Rụng xuống đời... hỏi lá có luyến lưu
Và yêu thương.... còn lại là bao nhiêu
Khi mãi mãi.... phải lìa xa trần thế ???
"Ôi cuộc đời phải chi ta mặc kệ
Cứ mỉm cười như hạnh phúc kề bên..."