Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

Thơ họa (qua tin nhắn điện thoại)








Ấy:
Bỗng dưng lòng thấy cô đơn quá
Ta nhớ người thương đến dại cuồng

Tớ:
Vương mãi lời yêu anh từng nói
Êm ái trong em đến trọn đời


Phố đông người sao lòng ta vẫn vắng
Vì nhớ em xao xác biển cô đơn
Cố quên đi thì lại nhớ nhiều hơn
Khói thuốc buồn , người ơi sao nhớ thế.....

Quên một người nào đâu phải chuyện dễ
Dù biết rằng chỉ là giấc mộng thôi
Vậy mà em vẫn mơ ước xa xôi
Được bên người ... xây lâu đài tình ái

Ta ước muốn thời gian quay trở lại
Mình bên nhau những tháng ngày xa xưa
Ta vẫn vước em ở bên ta mãi
Để hôm nay thương nhớ mấy cho vừa

Cùng dệt mộng tòa lâu đài tính ái
Em cùng ta nồng cháy lửa tình yêu
Nhớ thương ơi , ta nhớ thật là nhiều
Trong tim ta , em mãi là duy nhất !

Lời của anh ngọt ngào như đường mật
Em chạnh lòng nhớ đến vòng tay ôm
Sỏi đá yêu vẫn còn có linh hồn
Em yêu anh cũng không màng mưa nắng

Cuộc tình rồi cũng trôi vào quên lãng
Có nhớ chăng chỉ chiếc lá vàng rơi
Buồn không anh khi ta mãi bên đời
Ngày qua tháng ... nhớ về nhau ... kỷ niệm

Anh không nghĩ tình ta vào quên lãng
Anh chỉ buồn vì em chợt quên anh
Có những đêm buồn thức suốt tan canh
Nhớ về em cả vòm trời yêu dấu

Trong tim em , có bao giờ anh thấu
Dấu yêu xưa vẫn đầy ắp yêu thương
Chỉ bởi ta không đi hết đoạn đường
Nên nỗi nhớ cứ tràn về ... thao thức ...

Dù xa tít chân trời - góc bể
Dù ở đáy biển sâu - dù ở tận nỗi đau ....
Anh vẫn yêu em mãi .......

Ấy ơi, ấy à...ăn trưa ngon miệng nha,
cái bụng tớ kêu kêu ...... và....
cái tay tớ run run rồi hiiiiiii ....


Sing 06 - 03 - 10




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét