Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2009

Ngày về.....




Mới vừa mua cái máy chụp hình mới, (loại du lịch rẻ tiền thui )nên muốn chụp vài bô thử xem thía nào

Mấy tấm chân dung này chụp ở nhà kẹo trước khi ra sân bay về VN tuần trước .








Mấy tấm dưới này là chụp trong sân bay Singapore đó . Chẳng hiểu sao mặt mũi , cảnh vật cứ vàng khè . Rõ ràng là chụp cùng một máy, chỉ khác mỗi trong nhà và ngoài trời thui mờ sao khác thía chứ 

Chắc cái máy này chỉ thích hợp chụp gần và chụp ngoài trời thui thì phải 











Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2009

Nhớ..........




 

       

 

      

 

 

 

 

 

Thì thế đấy !

Không ngờ cai blog khó khăn đến vậy... ngày ngày giả vờ không ngó ngàng tới anh blog, nhưng trong lòng thì như kiến cắn. Vô nào , vào tí thử xem sao Kẹo ơi......... .xem thử, mày không vào blog, ai ai ấy ấy mờ mày iu quý có nhớ mày tí tẹo nào không kẹo à ...............

Nó bắt đầu viết Blog không nhằm tìm kiếm sự nổi tiếng hay đại loại là sẽ được nhiều người biết đến. mà đơn giản chỉ là cách nó chọn để giãi bày tâm sự, để chia sẽ và tìm đến niềm vui từ những lời an ủi và cảm thông từ những người bạn blog khác. 

Nó cũng chẳng phải là một“hot girl”, và cũng chẳng còn teen như những em bé xinh xắn đang bước trên đường đời đây mơ mộng. Nhưng nó nghĩ rằng mục đích của những blogger khác cũng nghĩ như nó thui, viết Blog để không phải chôn sâu nỗi lòng của mình mà là để giải tỏa......

Nếu biết rằng.........

Có anh blog  rùi mà nó phải buồn đau thì thui đi, chẳng bao giờ nó nghĩ đến .

Có anh blog rùi mà những lời cmt ngọt ngào nó dành cho anh đã làm bạn nó phải ghanh tị, rời xa nó........... thì nó cũng sẽ chẳng bao giờ dám quen anh đâu.

Có anh blog rùi mà bao lời vui đùa , ngọt như kẹo của nó đã làm người khác nhầm tưởng là tình iu.... rùi lại iu nó trong buồn khổ thì sợ lắm, nó chẳng thích tẹo nào. Tội này đáng đánh cho cái ông Blog iu một đòn thật đau cho bõ....... Nó chẳng muốn quen loại người như thế!

Có anh Blog rùi mờ vẫn thấy đơn độc như không......

Có anh Blog rùi mờ vẫn khóc.............

Có anh BLog rùi mờ vẫn thấy vấn vương.....................

Có anh Blog rùi mờ vẫn................tương tư............

Có anh Blog rùi mờ nó vẫn.........................................

Cả đống tội tày đình như thế ! sao nó vẫn lẽo đẽo theo anh làm gì cơ chứ ?

 Điên lắm nên mới theo anh í như vậy...........Ai bảo nó thích cái nick dễ ghét" kẹo kéo"mà làm chi...để khổ.... 

!

 

 




Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2009

Hãy giả vờ cùng em nha anh




 

       

 

      

Anh ơi! Hay mình cùng giả vờ iu nhau đi anh, em đang nói thật lòng đấy

Em sẽ hàng này sang blog của anh, thăm anh bất cứ lúc nào em rảnh, rồi anh cũng thế anh nhé! Chẳng cần lúc nào cũng sang thăm và cmt cho em đâu, chỉ cần mỗi ngày nhìn thấy anh qua cái camera em treo góc nhà là đủ rùi...

Em sẽ cố tình im lặng, không vào blog vài ngày để anh phải cuống lên lo lắng “Có chuyện gì xảy ra với em không nhỉ?”...  anh nhớ là phải giả vờ lo cho em giống như thật nha 

Em thích hoa hồng vàng, anh sẽ vì thế mờ thỉnh thoảng mang tặng em một bông nhé ,để rùi hạnh phúc quá em sẽ kiss anh một cái thật kêu

Em thì biết rõ anh thích uống cafe buổi sáng, nên sáng nào em cũng sẽ mang sang anh, ly cafe em pha với tất cả sự iu thương và dịu ngọt của mình. Anh cũng vì sự dịu dàng, chăm sóc của em mờ kiss em lại nha anh ...mình vẫn đang giả vờ anh nhỉ..

Em sẽ giả vờ iu anh say đắm, ngày nào cũng sẽ sang blog anh ít nhất hai lần.

Sáng sang anh để nói lời " anh iu ngày mới tốt lành, hôm nay làm việc thật tốt anh nha" rùi vờ chỉnh lại cái cà vạt cho anh... nhưng thực lòng là em thèm được anh ôm em tí teo trước khi đi làm đó

Tối em sẽ lại sang để chúc "Ngủ ngon và mộng về chúng mình anh nhé !" và kiểu gì em cũng sẽ chờ đến khi anh give em a sweet kiss, em mới chịu về ..... Đến khúc này mình vẫn đang giả vờ thui mờ, nhưng em mặc kệ..

Mình giả vờ tiếp đi anh, giả vờ là anh đang nói với em "I Love U with all my heart " được không? để em có cảm giác,  anh đã iu em thật nhiều ...như vậy..... chắc chắn em sẽ hạnh phúc lắm dù chỉ trong giả vờ....

Giả vờ mình đang yêu nhau, iu lắm anh nhé... để em có được quyền  ghen với những người con gái khác đang bên anh, để em có quyền hỏi anh về quá khứ, về tất cả những gì mà lúc này em rất muốn hiểu....

Tất cả chỉ giả vờ thôi. Em hứa là em sẽ không tin là thật đâu, em thề đấy! 

Em muốn cùng anh giả vờ thực hiện tất cả những gì mờ hai người đang iu có với nhau....em muốn lắm! 

Và tới khi em đã chán ngán sự giả vờ , đã đến lúc em phải quay về với thực tại thì..... Em ao ước ở anh một sự níu kéo, một vái ôm siết đủ mạnh để em sẽ tin lời anh nói .... ."Tình iu  của chúng mình chẳng phải là giả vờ đâu...rõ ràng là thật ....tin anh em nhé!"

(sưu tầm từ nhiều cảm giác của những lúc vu vơ...)

 

 




Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2009

Món quà ý nghĩa




 

birdsfly6wp-1.gif picture by hoalylilysweetqj5-1.gif picture by hoalylily

Bài thơ tặng riêng chị nhân ngày 8 tháng 3
Không phải là bó hoa mà vẫn toả hương lâu nhất
Đó là nỗi niềm của em chân thật
Chỉ với chị thôi, chị nhé, chị yêu
Từ khi gặp nhau qua mạng và comment
Em coi chị như một người bạn tốt
Và nhiều khi em đã có lỗi
Vì đã vô lễ với chị, chị ơi!
Đọc comment nào của chị em cũng vui
Đọc entry nào em cũng thích
Và có một điều riêng em biết
Chị như người chị gái của em
Với cuộc đời chị đã trải nghiệm hơn
Với mọi người chị cũng quen giao tiếp
Em còn trẻ con, còn nhiều điều em không biết
Mong rằng chị iu sẽ chỉ bảo cho em
Với riêng chị em luôn sẵn niềm tin
Với những gì chị em ta đã có
Và sau này và hơn thế nữa
Bài thơ này em tặng chị, chị ơi !



(NBH tặng chị Kẹo)


 

 


 
Đây là món quà của một em trên blog tặng Kẹo trong ngày 8-3 , Kẹo vô cùng cảm động và quý trọng nên post thành entry để nhớ mãi. Cảm ơn H nhé, cảm ơn em nhiều lắm H à  !


Thứ Ba, 10 tháng 3, 2009

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2009

8-3 nhớ mẹ




Photobucket


Nhân ngày mồng 8-3, con chúc bố mẹ sẽ luôn vui vẻ, khỏe mạnh và sống với chúng con suốt cuộc đời này. Năm nay lại thêm một 8-3 con và em Chí không mang những bông hoa biết ơn tận tay đến tặng mẹ, nhưng lúc nào chúng nào cũng nhớ và yêu bố mẹ thật nhiều...Con rất muốn nói với bố mẹ rằng: "Con hạnh phúc vô cùng vì đã được làm con của bố mẹ" 


Chúc phái nữ trong ngôi nhà Plus chúng mình có một ngày 8-3 thật vui vẻ, thật hạnh phúc bên người thân iu của mình nhé !

Hy vọng ai ai cũng sẽ nhận được nhiều hoa trong ngày đó nha




Thứ Tư, 4 tháng 3, 2009

Món quà đầu tiên




Mồng 8 tháng 3 đang ngấp nghé rùi ...

Mỗi năm cứ sắp đến ngày này là nó lại thấy trong lòng vui vui ..... Dù biết là đối với nó bây giờ chẳng còn những vị ngọt ngào như thời cắp sách mộng mơ... nhưng nghĩ đến những kỷ niệm, đến món quà đầu tiên của ngày ngọt ngào ấy, nó vẫn thấy như đang tận hưởng niềm hạnh phúc đã qua ..... cảm giác êm dịu đến lạ kỳ.

Hồi học cấp 2, nó nhát như cáy, cũng có lẽ tại vất vả với nhiều thứ nên nó không có thời gian nghĩ đến những ngày lễ phải tặng gì cho ai, và nhận được hoa quà của người khác. Nó rất sợ là kết quả học hành của mình không ra gì làm bố mẹ phải lo lắng ,nên đối mặt với việc học tập căng thẳng cũng là một lý do làm nó không muốn nghĩ đến chuyện gì nữa. Có lúc vì quá mệt mỏi , nó đã ngủ gục trên bàn học, quờ tay vào cái đèn dầu mờ cháy mất cả một mảng tóc , cũng may là không mất mát gì thêm nếu không .....  Đấy! vì thế, sao mờ trách được là đôi khi nó cứ tự mang trên mình một vỏ ốc trầm lặng, không bạn bè, không niềm vui ....

Lên cấp 3 thì nó như một người mới lột xác ,chẳng ai nghịch ngầm như nó (nó tự nhận xét) . Đã có lần nó ĐƯỢC phong danh hiệu là học sinh cá biệt, phải đứng trên bục cao nhất của buổi chào cờ đầu tuần, vì mỗi tội đốt pháo hoa giữa sân trường trong dịp giáp Tết thui à. Cũng tại vì pháo hoa TQ đẹp thật, nhất là loại bướm bay, mà hồi đó nhà nước mình chỉ có lệnh là cấm đốt pháo nổ còn pháo hoa thì thoải mái mờ.... Giờ nghĩ lại vẫn thấy xấu hổ ghê , sao lúc nhỏ mình lại nghịch thế chứ, tức nhất là ông em rể, học khác lớp, giờ vẫn nhớ và nhắc lại hoài " Nhìn chị chẳng khác gì Nàng Tiên xung quanh là những chú bướm lập lòe tỏa sáng lượn bay..... không ngờ em lại Vinh Dự được là em rể của chị  "  Nói toang toang ra cho mọi người trong nhà nghe để rùi ai cũng cười, đang xì ê nó thì đúng hơn....  tức điên à  

Và cũng vào thời khắc của năm cuối cấp, nó đã nhận được một lá thư trang trí rất đẹp,kèm theo một bông hồng ép khô trong đúng ngày 8-3, khi nó đưa quyển lưu bút cho từng bạn học để ghi lại một thời nhất quỷ nhì ma, thứ ba còn nghịch hơn ma quỷ ấy....(đó là của anh chàng lớp trưởng đẹp trai , học giỏi nhưng lúc nào cũng lặng lẽ...)  và đó cũng là món quà đầu tiên nó nhận được từ một người khác giới, một người mờ nó luôn nghĩ sẽ ghét và có ác cảm nhiều về nó nhất trong lớp học.....Vậy mờ..... 

Nó cũng biết là hồi đó nó hư lắm, cho dù kết quả học tập thì vẫn Top 10, nhưng cái vụ chán tiết là nhảy qua cửa sổ trốn liền (nhất là môn kỹ thuật nông dân và môn trính trị ), thì chẳng ai bằng nó cả.... Một  phần tử luôn làm ảnh hưởng đến sự thi đua của lớp  mờ lại được người gương mẫu nhất lớp để ý thì......Đúng là khó hiểu   !

Lên ĐH , Nó và bạn lớp trưởng đều may mắn thi đậu. Bạn ấy học trường ĐHKT, còn nó thì  học SKĐA. Dù ở xa đầu, cuối HN nhưng bạn ấy vẫn cặm cụi đạp xe đến thăm nó hàng tuần và không bao giờ quên kèm theo một bông hồng tươi và một lá  thư. Dường như nó chẳng để ý lắm thì phải..... Cho dù cũng thấy vui vui vì được ặp bạn ấy, nhưng xa rùi thì lại không thấy nhớ nhung tí tẹo nào...... có lẽ đó chỉ có một cảm giác Bất Ngờ thui, chứ chưa phải là Bắt Đầu.......

                                              

Đến lúc này nó mới thấy mình là một đứa vô tình

                                                    và thờ ơ,thờ ơ đến mức giả vờ  như không

                                               biết mình đang làm người khác buồn thì phải.. 

           

            Món quà xưa ấy, dù chẳng phải của người mình iu tặng, nhưng sao vẫn nhớ hoài và ngọt ngào đến vậy...... Cho dù thời gian có xoá mờ tất cả ,thì vị ngọt ấy còn được lưu giữ mãi như một kỉ vật chứng minh cho sự mở đầu, điểm xuất phát của một tình cảm trong trắng và thật thơ ngây.... 

Thực lòng thấy nhơ nhớ và thèm có lại cảm giác ấy vô cùng......