Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2009

Nhớ..........




 

       

 

      

 

 

 

 

 

Thì thế đấy !

Không ngờ cai blog khó khăn đến vậy... ngày ngày giả vờ không ngó ngàng tới anh blog, nhưng trong lòng thì như kiến cắn. Vô nào , vào tí thử xem sao Kẹo ơi......... .xem thử, mày không vào blog, ai ai ấy ấy mờ mày iu quý có nhớ mày tí tẹo nào không kẹo à ...............

Nó bắt đầu viết Blog không nhằm tìm kiếm sự nổi tiếng hay đại loại là sẽ được nhiều người biết đến. mà đơn giản chỉ là cách nó chọn để giãi bày tâm sự, để chia sẽ và tìm đến niềm vui từ những lời an ủi và cảm thông từ những người bạn blog khác. 

Nó cũng chẳng phải là một“hot girl”, và cũng chẳng còn teen như những em bé xinh xắn đang bước trên đường đời đây mơ mộng. Nhưng nó nghĩ rằng mục đích của những blogger khác cũng nghĩ như nó thui, viết Blog để không phải chôn sâu nỗi lòng của mình mà là để giải tỏa......

Nếu biết rằng.........

Có anh blog  rùi mà nó phải buồn đau thì thui đi, chẳng bao giờ nó nghĩ đến .

Có anh blog rùi mà những lời cmt ngọt ngào nó dành cho anh đã làm bạn nó phải ghanh tị, rời xa nó........... thì nó cũng sẽ chẳng bao giờ dám quen anh đâu.

Có anh blog rùi mà bao lời vui đùa , ngọt như kẹo của nó đã làm người khác nhầm tưởng là tình iu.... rùi lại iu nó trong buồn khổ thì sợ lắm, nó chẳng thích tẹo nào. Tội này đáng đánh cho cái ông Blog iu một đòn thật đau cho bõ....... Nó chẳng muốn quen loại người như thế!

Có anh Blog rùi mờ vẫn thấy đơn độc như không......

Có anh Blog rùi mờ vẫn khóc.............

Có anh BLog rùi mờ vẫn thấy vấn vương.....................

Có anh Blog rùi mờ vẫn................tương tư............

Có anh Blog rùi mờ nó vẫn.........................................

Cả đống tội tày đình như thế ! sao nó vẫn lẽo đẽo theo anh làm gì cơ chứ ?

 Điên lắm nên mới theo anh í như vậy...........Ai bảo nó thích cái nick dễ ghét" kẹo kéo"mà làm chi...để khổ.... 

!

 

 




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét