Khi yêu , yêu đến dại khờ
Vu vơ em lại nhớ người chưa quen
Trời khuya mưa lạnh nhá nhem
Tim em mỏng mảnh, hình anh lấp đầy.
Hồn thì lơ lửng tận mây
Ngày ngày công việc, ơ hờ... hẻm xong
Biết rằng người chẳng đợi mong
Em sao cứ thích... làm thơ thiếu vần
Lần qua rồi lại qua lần
Ước chi mưa rụng không còn nhớ anh
Thế rồi mắt lại long lanh
Rưng rưng em kệ.... tim mình đi đâu
Xin trời chớ đổ mưa ngâu
Bởi lòng em sẽ bồi hồi... không yên
Lại mơ anh đến trao duyên
Cùng em bước dưới mưa ngâu thì... "phiền"
Thôi thì cứ để tự nhiên
Để gom sầu muộn má hồng từ nay
Phận tình sướng khổ nào hay
Đừng nên ủ rũ nhạt phai nắng chiều
Thương yêu dù có bao nhiêu
Cũng đành theo phận tơ hồng trời trao
Em yêu người rất ngọt ngào
Mênh mông biển rộng là lòng em thương
Nhưng đời vất vả dặm đường
Đành thôi, chung thủy vần thơ cùng người...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét