Thứ Ba, 30 tháng 6, 2009

Gọi ước mơ về....




Mỗi một ngày qua, ta cảm nhận được từng nhịp thở của thời gian. Nó vẫn tiếp tục trôi cùng với những ước mơ, hoài bão trong cuộc đời của mỗi người... Vừa mới hôm nào còn là những cô cậu bé với sự hồn nhiên vô tư, giờ đã trở thành một người trưởng thành. Tuổi thơ của mỗi người với bao nhiêu ước mơ trong đời, từ cánh diều cao vút mà mẹ chắp cánh ngày xưa, đến những giấc mơ thần thoại trong giấc ngủ khi đêm về... Tuổi thơ của tôi - gã khùng, gắn liền với quang gánh trĩu nặng đôi vai của Mẹ. Năm tháng trôi qua, cùng với đôi quang gánh, Mẹ đã chắp cánh cho gã từ những ước mơ đầu đời cho đến những giấc mơ bay cao như bây giờ. Nhờ quang gánh nhọc nhằn của Mẹ ngày xưa mà gã mới có được như ngày hôm nay. Thương lắm quang gánh Mẹ ngày xưa... Ngày ấy, tuy chỉ là một đứa trẻ ăn chưa no, lo chưa tới, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn mình, gã luôn khát vọng ước mơ thay đổi cuộc đời nghèo...

Mười sáu tuổi. Cậu bé khờ khạo ngày nào đã biết lăn xả kiếm tiền để theo đuổi ước mơ vào đại học. Đó là cách duy nhất mà cậu tin rằng nó sẽ giúp cậu thực hiện được ước mơ của mình, và trong cuộc vật lộn mưu sinh ấy, gã đã gặp tình yêu đầu đời nhiều cay đắng chỉ vì "anh nghèo quá"! Đêm đêm, sau một ngày mệt nhoài với học hành, công việc mưu sinh. Đối diện với chính mình, gã ước mơ về một dòng suối mát trong lành, tinh khiết, sẽ băng qua tâm hồn già cỗi trước tuổi của mình, để chính những mạch nguồn mát lành ấy làm cho trái tim khô cằn trở lại những giọt hồng tươi, để có thể tiếp tục yêu, tiếp tục chờ đợi và hy vọng một tình yêu đẹp đến trong đời! Để rồi sẽ được cùng ai ngắm hoàng hôn chiều tím ngắt trên bờ cát dài trắng xóa của miền ký ức... Gã quyết tâm băng mình qua những đỗ vỡ, vượt lên những nỗi đau để làm tất cả cho ngôi nhà mơ ước của mình... Phải tìm cho mình một lối đi!

Trên con đường tìm cho mình một lối đi, gã bỗng nhận thấy cuộc sống không còn là màu hồng như mình vẫn hay nghĩ ở tuổi thơ. Cuộc sống dường như một bức tranh, có những khoảng trắng đan xen những gam màu tối, có những khổ đau, mất mát... Có những lúc gã tưởng chừng khó thể vượt qua những rào cản để có thể bước đi tiếp trên con đường của mình. Nhứng rào cản có thể là do chính cuộc sống đặt ra, hoặc cũng là những rào cản gã tự đặt ra để có thể thích nghi với cuộc sống mà không bị những làn sóng của nó cuôn đi theo dòng nước xoáy. Nhiều khi gã phải tự đấu tranh với chính bản thân mình, để có thể trả lời câu hỏi: TÔI là ai? TÔI đang làm gì? TÔI sẽ đi tới đâu? Tại sao TÔI lại thiếu ý chí và nghị lực trước khó khăn? Tại sao TÔI lại sợ thất bại trong đời đến thế? Gã đứng dậy và tiếp tục đi để nhận ra rằng: Đứng bao giờ sợ thất bại, không thể thành công nếu không có những bài học của sự thất bại. Thất bại ở một thời điểm nào đó chỉ là tạm thời và cần thiết ở mỗi con người. Rồi với sự nỗ lực, ý chí vươn lên, mình sẽ gặt hái được những thành công mà thôi. Thế là gã bắt đầu biết đối xử tốt với bản thân, biết yêu thương quý trọng những gì cuộc sống ban tặng, và biết kiên trì, nố lực những việc mình làm...

Ngày qua ngày, càng lớn, gã sống càng thực tế hơn. Thực tế đâu có nghĩa là không còn những giấc mơ. Gã vẫn có quyền mơ về một cuộc sống có ý nghĩa, về một tương lai đẹp đẽ, về một tình yêu nồng nàn say đắm... Chỉ có điều là với tuổi đời càng nhiều theo thời gian, thì giấc mơ của gã được xây đắp trên nền tảng vững chắc của kiến thức về xã hội, kinh nghiệm cuộc sống và sự trải nghiệm của chính mình. Lúc nào trong gã vẫn đong đầy những ước mơ, vì đối với gã khi cuộc sống không còn những ước mơ thì nó sẽ trở nên buồn tẻ, ảm đạm lắm, và chỉ là một chuỗi những ác mộng nối tiếp nhau mà thôi...Sống là phải dám ước mơ. Có dám mơ thì cuộc sống mới có ý nghĩa, và khi có kế hoạch để thực hiện giấc mơ, từng bước một, thì cuộc đời mới có định hướng. Những giấc mơ, dù chưa thành tựu, vẫn gìn giữ cho cuộc đời phong phú và nâng bước chân gã đi trên mọi nẻo đường...

Đêm từng đêm, gã vẫn tiếp tục kiên trì theo đuổi, và...gọi ước mơ về.....
(Sưu tầm) 

 
 
Chiều qua cùng mấy bạn đi biển , nhìn thấy tụi trẻ con cứ chạy đuổi theo những chiếc lá rơi bỗng nhớ về một thời y như bọn chúng , tràn ngập niềm vui , vô tư và ngây thơ không hề vương vấn một chút ưu phiền nào. Bỗng dưng ước mình được trở lại cái thời của đầy ắp những mơ ước hồn nhiên ấy.
 
Hồi bé tí nó thèm ăn kẹo lắm , luôn nhớ mãi cái hương vị của những viên kẹo dù không hề đẹp và màu mè như bây giờ . Nó đã từng mơ ước mình là kẹo, bởi lúc ấy đơn giản chỉ nghĩ rằng,nếu là kẹo nó sẽ mang đến sự ngọt ngào dễ chịu cho gia đình và tất cả mọi người. Nhưng rồi mỗi một tuổi,trưởng thành hơn thì sẽ là bắt dầu của những ước mơ lơn hơn. Từ kẹo thành bông hoa, thành cô giáo... và chỉ khi nó bắt đầu có thể gọi là người "lớn" , bắt đầu thèm xem phim, thích đọc tiểu thuyết ... lúc ấy nó nhận ra ước mơ của mình là trở thành giống như Bác Trà Giang và chị Thu Hà. Mọi thứ dừờng như rất suôn sẻ và may mắn khi nó quyết định làm chuyện gì... trôi chảy đến không ngờ... Nhưng cuối cùng nó cũng phải từ giã để chọn lựa cho mình một con đường khác. Tiếc lắm, nhưng trong cuộc sống ,đôi khi ta cũng vì một lí do gì đó mà phải từ bỏ những niềm đam mê, những khát khao cháy bỏng của mình... bởi cuộc sống chẳng phải chỉ dành cho mình nó mà luôn luôn gắn liền với gia đình, bố mẹ và các em. Ước mơ từ cái kẹo đến bông hoa dù là giấc mơ trẻ con không thực hiện được nhưng mỗi lần nó nhớ lại cũng làm nó mỉm cười . Rồi từ người diễn viên đến "lãnh đạo" (mượn từ của Kiến tí nhé ) nó cũng đã đều thực hiện được.....  
 
Nhưng đó vẫn chẳng phải là mơ ước của nó lúc này.....  có một ước mơ mà nó biết là có thể sẽ không bao giờ  xảy ra , nhưng nó vẫn cảm thấy hài lòng và vui vẻ . Cũng bởi vì ước mơ ấy mà nó vẫn tiếp tục bước , tiếp tục tìm cho mình một con đường tốt nhất để đi tới gần , rớt xuống rồi sẽ lại dậy... dậy để sẽ lại tiếp tục tìm ra con đường khác hợp với mình hơn    Ai cũng than nó là "đồ bảo thủ "  nhưng kệ , miễn là nó nghĩ thế là đúng , vậy là có nghị lực rùi .


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét