Thứ Năm, 16 tháng 4, 2009

Nhắn nhủ...




 

 

 

Đừng khóc nhé,
Cuộc sống mà...buồn vui lẫn lộn
Nỗi buồn đến rồi sẽ đi...
Sao cứ phải nghĩ về cái "chân đau" ấy !

Khi người bạn xa rồi ,tớ và cậu mới thấy....

sự hụt hẫng lớn quá cậu nhỉ?

Nhưng đâu phải lỗi của cậu đâu,
cũng chẳng là lỗi của ai cả...
Bạn đến rồi bạn đi...
cũng là lẽ thường...
Sao lại buồn.....

Cố lên và làm những gì mà cậu thích nhé!

Tớ cũng cảm thấy thật khó khăn,
Tớ cũng hối hận, cũng buồn lắm...
Dù thế nào cũng phải đối diện thôi.

Cảm xúc qua đi, nhưng kỉ niệm thì vẫn còn mãi
C
ứ coi như người bạn ấy cần phải làm thế cậu ạ
Tốt hơn là hãy cầu mong cho cuộc sống của họ,
 vui vẻ,hanh phúc nhẹ lòng và thanh thản cậu ơi.
 

Cuộc sống đã quá bon chen
với cậu - với tớ - với mọi người,
nên càng không được nghĩ nhiều đâu đó!

Tớ đang cần nghị lực...
Cậu cũng th
ế, phải không nào?
Nên càng không được khóc !

Kệ đi...

Nước mắt có làm thay đổi được gì đâu?
Cậu vẫn còn có tớ ở bên mà.

 
Gắng lên thôi cậu,
để vượt qua rồi,
bỗng thấy,
cũng có lúc
sao mình lại giỏi thế !

Đừng khóc nhé...
Cậu đừng nghĩ về cái chân đau ấy nữa nghen.
Hãy nghĩ về cái chân kia kìa...nó vẫn còn đi được đấy, hãy tin là như vậy, thử đi rồi cậu sẽ thấy phép màu nhiệm của nó.  Cố lên nha !
 
 

 




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét