Vi và anh quen nhau cũng từ Yahoo! Messenger, anh nói :" mỗi lần đọc những dòng status của Vi, anh thấy lòng ấm áp lạ kỳ, bao nhiêu mệt mỏi, áp lực làm việc trong ngày đều tan biến. Và hơn nữa, anh thấy cảm giác sao mà gần gũi như thể Vi đang ở bên cạnh thì thầm những lời ấy vào tai anh".... Mỗi lần như thế Vi nhăn mũi nói với anh:
- Đó toàn là những câu ngốc nghếch thôi, khi em buồn hay vui, giận ai hay ghét điều gì… em đưa lên status, chỉ có anh ngốc nên mới đọc rồi thấy gần gũi gì đó thôi. Tụi bạn em cứ la làng khi nhìn thấy mấy câu đó…
Anh cười hiền:
- Chắc là anh ngốc thiệt, nhưng sự thật là anh rất thích đọc những status của em…Anh cười hiền:
Thế rồi hai đứa gặp gỡ và bắt đầu yêu nhau. Tình yêu của họ chẳng có chút gì gọi là “kịch tính” như các bộ phim tình cảm trên tivi hay tiểu thuyết, chỉ là những buổi đi chơi, trò chuyện, ăn uống cùng nhau. Có khi, hai đứa cùng chúi mũi vào đọc chung một quyển sách hay ăn chung một ly kem thập cẩm đủ mùi vị rồi lại quay sang giành nhau chiếc remote tivi để bấm cho bằng được chương trình mình yêu thích. Để khi thua, anh mỉm cười khi thấy Vi đắc thắng. Khi thắng, không đợi Vi xụ mặt đến 3 giây anh đã nhường lại remote cho Vi , và rồi âu yếm nhìn Vi nhấn nhoay nhoáy các kênh như để chọc tức anh.
Mọi thứ cứ trôi đi trong êm đềm như thể nó phải diễn ra như thế. Không một chút gợn của ưu tư hay phiền giận nếu như không có một ngày.......
Một ngày mà bỗng nhiên Vi nghĩ ra một kế để thử tình yêu của anh. .............Vi bắt đầu từ việc tạo ra một nickname và tải về phần mềm có thể online hai nickname cùng một lúc để anh khỏi nghi ngờ. Khi add nick anh vào nickname "cà phê muối" mà mình vừa mới tạo, rồi Vi ngập ngừng gõ lên status “Em sẽ học cách yêu của cỏ.. Kiên nhẫn nảy lên và xanh đến kiệt cùng”... rồi hồi hộp đợi kết quả. Hơn 1 phút sau thì anh đã add nick "cà phê muối " vào bạn chát của anh làm tim Vi đau thắt lại. Thế mà anh đã nói :" trong Yahoo! Messenger, anh chỉ add tên những người mà anh đã quen biết hoặc cực kỳ quý mến, sẽ chẳng bao giờ anh chấp nhận add tên một người xa lạ...". Vậy mà bây giờ anh đã add… chỉ vì cái status.
Vi định ngưng ngay việc mình đang làm lại nhưng rồi Vi chặc lưỡi tự nhủ: "Coi như đây là cách mình tìm hiểu thêm về anh ấy."...
Và Vi không ngờ câu chuyện của mình (trong nick cà phê muối) lại cuốn cô đi xa đến như thế. Qua “cà phê muối”, cô đi hết bất ngờ này đến bất ngờ khác về anh, nào là "trong câu chuyện tình “cà phê muối”, yếu tố tạo nên sự cuốn hút của câu chuyện không nằm ở chi tiết chàng trai gọi nhầm đường thành muối và phải “phóng theo lao” bằng cách uống cà phê muối cả đời....... chỉ qua bức thư mà anh đã thú nhận khi anh lìa xa cõi đời rằng : "chàng trai đã từng một lần lừa dối người mình yêu, nên phải uống cafe muối đến lúc end of his life, nhưng chàng chưa bao giờ hối hận vì điều đó...." ". Rồi anh kết luận:
- Có những sự lừa dối ngọt ngào và êm đềm đến như thế, anh nguyện được chìm vào trong đó.
Vi thấy tim mình đập mạnh, một cảm giác vô cùng hoang mang... Sao trước đây, anh vẫn thường chê anh chàng “cà phê muối” đó là: " ngốc nghếch, chỉ vì một lời nói dối mà phải ngậm đắng nuốt cay uống cái dung dịch vừa mặn vừa đắng suốt cả đời cho đến lúc chết. Dại dột quá đi thôi!”.
Anh nói với “cà phê muối” rằng anh yêu màu tím, cái màu mà từng nói với Vi là : “tím hoa sim ư? Sao em có thể thích được cái màu buồn bã ấy nhỉ? Biểu tượng của sự thủy chung, đợi chờ gì chứ, chỉ gợi lên cảm giác đơn độc thôi, anh chúa ghét!”.
Anh gửi cho “cà phê muối” bài hát Hạ trắng trong một ngày mưa rả rích với lời nhắn: “Nghe tiếng mưa thật thích nhưng anh thích nhìn nắng hơn. Ước gì, chúng ta gặp nhau, để anh có cơ hội nhìn thấy nắng như đang nhảy múa trên tóc hay trong mắt em…”.Vậy mà anh đã từng nói với Vi rằng…
- Hôm nay lại mưa nữa đấy! Cô bé ngọt ngào của tôi ơi, nhớ mang áo mưa kẻo ướt áo, không khéo sẽ cảm lạnh thì anh sẽ đau lòng lắm.
….....................
- Mấy hôm nay mưa nắng thất thường, chịu khó uống một viên C sủi đi, cô bé ơi, cho có sức đề kháng mà làm việc hăng say nữa chứ. Anh thích sự năng động của em.
…....................
- Tối qua anh online hầu như nguyên đêm, phải chi lúc đó có em online cùng thì hay biết mấy.…......................
- Anh nhớ em đến phát điên.....…
.........................
- Anh nhớ em vô cùng..
….....................
- Trong đầu anh lúc này chỉ suy nghĩ về em thôi.
…...................
Vi bật khóc. Rõ ràng giống như anh đang gửi những lời yêu thương cho Vi , mà lại không phải dành cho Vi mà đang cho "cà phê muối"....
Vi nấc lên trong nước mắt.
Nhưng Vi chưa kịp làm gì thì .....
Anh đã vô tình nhìn thấy những IM của “cà phê muối” mà Vi đã lưu trong máy. Khi chat trong nickname “cà phê muối”, Vi thường lưu lại với hy vọng đó sẽ là những bằng chứng khiến anh không thể chối cãi rằng mình đã lừa dối cô...Thế là anh đã biết tất cả những gì Vi làm rồi..... Vi luống cuống type:
- Em chỉ là… em thực sự chỉ muốn…sorry anh, em chỉ muốn.......
Và không có reply........anh đã im lặng ra đi, chẳng để lại cho Vi một lời nào. Mọi nỗ lực liên hệ với anh đều trở nên vô vọng. Anh biến mất như thể chưa bao giờ có anh xuất hiện trong đời. Hằng ngày, Vi sign in vào nickname thật của mình với hy vọng nick của anh sáng đèn, dù chỉ một lần thôi, để Vi lại có thể trò chuyện cùng anh, có cơ hội giải thích những việc mình đã làm…Nhưng bao nhiêu năm tôi qua, nickname của anh vẫn chưa một lần sáng đèn.
Vi hằng ngày vẫn online và ghi những câu status, với hy vọng dù có xài chế độ offline, anh vẫn đọc được những tâm tư của cô.
Vi rất nhớ một lần, khi trò chuyện với “cà phê muối”, anh đã từng nói: “Khi đã yêu thì phải tin. Không bao giờ người ta dùng phép thử trong tình yêu cả”.
Vậy thì anh có lỗi hay Vi có lỗi? Ai đã lừa dối ai đến nỗi hai đứa lạc nhau mãi như thế này.....?
Vi không muốn tìm câu trả lời nữa, chỉ mong nick của anh sáng đèn và Vi lại gửi đi những dòng messages, với nickname thật của mình.
Nhưng mà............
Có một nickname chẳng bao giờ available nữa........
Câu chuyện này kẹo không nhớ đọc ở đâu rồi, nhưng vì nội dung của nó làm kẹo suy nghĩ và nhớ mãi, nên bây giờ ngồi type lại. Chắc chắn lời của tác giả sẽ hay hơn và dễ hiểu hơn kẹo, nhưng ý nghĩa của câu chuyện vẫn giống nhau....Phải chăng đó là tình yêu...và ai mới thực sự là người có lỗi..............Kẹo mong mọi người đọc và cung trao đổi ý kiến với kẹo nha .
Chúc các bạn có một buổi tối nhiều niềm vui



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét