Thứ Hai, 19 tháng 4, 2010
Như đã hẹn rồi
Vì không hẹn trước mà "Gia đình nhỏ trong Plus" được hội tụ nên mọi chuyện diễn ra như một giấc mơ thật đẹp. Kẹo không nghĩ là sẽ được gặp gỡ mọi người vào ngày hôm ấy.... Trong lòng muốn nói nhiều lắm nhưng có lẽ chẳng lời gì có thể diễn tả hết được những cảm xúc của mình . Đây là mấy bài thơ mà mọi người tặng Kẹo, Kẹo xin post lên entry làm kỷ niệm cũng như là một lời cảm ơn chân thành tới các Bác Sỹ trong Bệnh Viện nơi anh Cả (Vũ Phạm 93 ) làm việc đã tham gia buổi họp mặt. Kẹo xin cảm ơn chị nhà Bác Sỹ Hoàng đã đọc cho cả nhóm nghe bài thơ tình lãng mạn của anh chị thời mới yêu, bài thơ về mẹ vô cùng cảm động .... và đặc biệt hơn đã tặng Kẹo hai thiền hoa sen chị tự làm bằng những viên kẹo rất khéo léo cùng với lời chúc phúc của chị. Kẹo thanks & cả sorry nữa một người anh quý mến (bởi trước khi vào máy bay mới nháy máy cho anh mà ko biết anh đang ở cách SG tận trăm cây số) vậy mà anh vẫn kịp tới sân bay đón Kẹo..... (Em sẽ giữ lời hứa với anh là sẽ không nói gì nhiều và không post hình gì cả
)
và qua entry này Kẹo rất muốn gửi lời xin lỗi đến một người ......
Quê nhà ơi em đã đến đây rồi
Thành phố Bác một ngày hè nắng cháy
Em gặp bạn bè cách biệt bao năm
Tay bắt mặt mừng lòng rộn rã
Không niềm vui nào khi được cạnh người thân
Nắng quê hương sao mà đẹp trong ngần
Nghe giọt lệ lăn dài trên má
Có tình yêu nào bằng tình yêu giữa đất quê hương
Thơ của Bác Sỹ Hoàng
BVĐKLA
Một người em gái ở xa xôi
Nhớ quê lại nhớ người anh cả
Vượt dặm đường xa , em đã về
Anh em xa cách lại thêm gần
Vui vẻ bên nhau lại quây quần
Nâng ly cùng chúc ngày tương ngộ
Bạn bè tình thân mãi thêm thân.
Thơ của anh cả Vũ Phạm93
BVĐKLA
là em để lại sau lưng mình
những người thân mà em từng quen biết
Chiếc máy bay lượn vòng rồi lên thẳng,
hàng tre xanh , ngõ nhỏ mái nhà yêu...
Ở nơi ấy mỗi sáng mỗi chiều
Bà mẹ Việt điệu con lên rẫy
Ở nơi ấy cây thông đứng lặng
Như trầm tư bộ mặt quê hương
Em người gốc Viết sống tha phương
Nơi đất khách khi em còn bé
Đã quen rồi ngựa xe nhung lụa
Nghe bên mình vẫn mãi nhớ quê hương
Em trở về trên những con đường
Niềm đam mê khiến em trở thành nhà nghiên cứu
Về quê hương đất mẹ của em!
Giờ đây chia tay , xin tạm biệt em
Một nửa con người, em trở về nơi em ở
Còn một nữa kia xin gửi lại quê nhà
Thơ của Bác Sỹ Hoàng
BVĐKLA
Hoài mong mải miết đi tìm hư vô
Ôi khao khát, hỡi đợi chờ
Để cho hoài niệm vu vơ khóc thầm
Anh ôm một mối tình câm
Em về rồi lại âm thầm em đi
Thế là đôi ngả chia ly
Ngoài tình cháy bỏng gửi gì cho nhau
Không lời giã biệt nửa câu
Phi trường anh ngắm mà sầu đắng mi
Thôi thì em hãy ra đi
Anh ôm một khối tình si quê nhà
......
Hình ọp ở ĐÂY
Thứ Tư, 14 tháng 4, 2010
Vì em yêu anh !
Vì em yêu anh!
Vì yêu anh nên nỗi nhớ đầy lên
Lá bên thềm buồn theo em rụng xuống
Góc phố quen,quạnh hiu trong chiều muộn
Ngọn đèn đường leo lét một góc đêm..
Vì yêu anh mà nỗi nhớ dịu êm
Cô đơn về không làm em lạnh giá
Chẳng ai níu được bước chân em cả
Anh nơi xa... em vẫn thấy như.... gần
Vì yêu anh làn môi ấm vô ngần
Chờ trao anh nụ hôn nồng thổn thức
Nhớ về anh, mà nghe lòng rạo rực
Chỉ thế thôi..đã dịu ngọt nhường bao..
Vì yêu anh , em ước muốn làm sao
Có thể nối hai phương trời vời vợi
Để không còn yêu thương trong chờ đợi
Nỗi nhớ anh không ướt đẫm trang thơ...
Vì yêu anh nên em vẫn hoài mơ
Vẫn mong chờ cơn mưa về trong nắng
Cơn mưa anh... dịu dàng êm ái lắm
Sẽ một ngày
thỏa cơn khát
.....lòng em.....
Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2010
Vì Yêu
Vẫn biết anh ở một nơi xa lắm
Nơi chân mây, nơi ngọn gió ngút ngàn
Em vẫn bước hằng mong trời thương xót
Rút ngắn đi khoảng cách chỉ còn… gang…
Trái tim em bỏ ngỏ đợi anh sang
Anh chẳng đến cho đường mòn thành lối
Bờ vai lạnh và cả làn tóc rối
Chờ bàn tay âu yếm vuốt ve.
Chợt cơn mưa làm khóe mắt đỏ hoe
Sao anh lại vô tình đến thế?....
Có bao giờ anh nằm nghe sóng kể
Chuyện một người con gái đã yêu anh…
Tình yêu như nước biển mãi màu xanh
Như ngọn núi không già dù nghìn năm tuổi
Yêu như thể không có gì tiếc nuối
Mặc đông qua, xuân đến, lại sang hè.
Anh đừng buồn, đừng giận em nghe
Nếu một ngày kia em không chờ anh nữa
Là khi ấy trái tim em đóng cửa
Để tìm đường đi đến trái tim anh….
(Thơ của em gái Kẹo)
Thứ Tư, 7 tháng 4, 2010
Có những ngày
Có những ngày thấy nhớ anh da diết
Nhớ thật nhiều , tha thiết lắm anh ơi
Mưa tạnh rồi mưa lại đến rong chơi
Còn em thì không ngừng thôi nhung nhớ
Có những ngày má em hồng mắc cỡ
Sáng tới chiều có làm được gì đâu
Bóng dáng anh cứ hiện diện trong đầu
Và ngày ấy bỗng trở nên hồng thắm!
Có những ngày em thẫn thờ trong nắng
Nhặt lá vàng xếp hai chữ "nhớ anh"
Rồi ngẩn ngơ em trách ngọn gió lành
Sao vô tình thổi "nhớ anh" bay mất .
Có những ngày tưởng chừng dài vô tận
Vào Blog chẳng thấy bóng anh yêu
Cũng tại em đã yêu anh quá nhiều
Như lâu lắm từ muôn ngàn kiếp trước
Anh là người, là giấc mơ em ước
Là bến bờ , là tất cả của em....
Thứ Bảy, 3 tháng 4, 2010
Mưa tình yêu
Hồ Ngọc Hà
Chiều hôm nay sao mưa lại rơi
Để nỗi nhớ thương anh vô cùng
Nhớ lúc ngày mình mới quen
cũng trong chiều mưa rơi rơi rất lâu.
Rồi hôm sau khi mưa ngừng rơi
là em biết có anh trong đời
Nồng nàn anh yêu sẽ tới
ấm trong vòng tay ôi sao thiết tha
Người yêu hỡi có lúc..
mình hờn trách nhau khi xa vắng nhau
Người yêu hỡi có lúc..
trời làm cơn mưa rơi rơi rất lâu
Em giận hờn vu vơ thế thôi
Em chỉ mong sao mưa ngừng rơi
Vì em biết sẽ chẳng thể nào
cách xa anh trong phút giây
Vì em biết ước muốn ngày
mình có nhau vẫn luôn đong đầy
Thôi thì mưa rơi rơi cứ rơi
Em ngồi đây vẫn ôm giấc mơ về anh.
Em ngồi đây vẫn ôm giấc mơ về anh...
Thứ Năm, 1 tháng 4, 2010
Lan man thời đi học

Ảnh chụp năm cuối ĐH
Bắt đầu kể ngắn gọn từ hồi học phổ thông, nó nghịch ít thôi nhưng những trò nghịch của nó thể nào cũng bị cả trường nhớ đến. Thật lòng rất muốn lấy một vài ví dụ để minh họa nhưng sợ sau entry này mọi người nhìn thấy Kẹo sẽ .... bỏ lại chiếc dép thì... ngại lắm!
Kinh nghiệm rút ra thì thấy mấy trò nghịch ngợm thường bắt đầu ở giữa cấp hai và đầu cấp ba, khi vào ĐH không hiểu sao bỗng rất hiền lành . Đôi khi nghĩ lại cái thời nghịch của mình còn thấy xấu hổ và rất sợ bạn học cùng ĐH biết được. Hôm nay tự nhiên muốn nói một chút về thời sinh viên thật đẹp và chẳng thể nào quên
Lớp học của nó vẻn vẹn có 20 người trong đó có 10 nam ,10 nữ . Trường Này tốn hơi nhiều thời gian để thi vào vì phải trải qua 3 vòng thi mỗi vòng cách nhau gần 1 tuần, nếu thi qua thì sẽ tiếp tục thi môn văn hóa khác. Nói đến thi cử lại nhớ về kỷ niệm của một người bạn làm nó chỉ nghĩ đến thôi là tủm tỉm cười rồi. Không biết bạn còn nhớ, khi bạn trình bày xong phần thi tiểu phẩm tự chọn và phần thi tình huống, đến phần thi trí tưởng tượng thì Thầy (cũng là Thầy chủ nhiệm của chúng mình sau đó) đã ra câu hỏi " bạn hãy tưởng tượng thật nhanh và bằng hành động cho mọi người thấy ít nhất là 5 vật từ một cái lược chải tóc? " Mấy vật đầu tiên mọi người rất dễ hiểu, vật thứ tư thì bạn ngập ngừng rồi hành động thật kỳ , Thầy hỏi là gì , bạn trả lời " là cái chày giã cua bị gãy ạ" . Cả hội trường cười ồ , trong đó có cả nó
Thế rồi nó và bạn cùng đậu và học chung một lớp . Buổi đầu tiên đi học , nó chuẩn bị rất kỹ những thứ cần thiết . Bước vào lớp nhìn thấy bạn tự nhiên mỉm cười , không phải là nụ cười chào hỏi mà là nụ cười nhớ về ngày hôm đó (không ngờ mình lại trở thành bạn rất thân với nhau bạn nhỉ
Thấm thoát 4 năm học cũng trôi qua . Bốn năm học tưởng dài nhưng lại rất ngắn ngủi, bốn năm gắn bó biết bao nhiêu kỷ niệm bên nhau để rồi 18 người còn lại của lớp tới giờ phút này vẫn thân thiết nhau như những ngày còn học. Nó thật yêu lớp học ấy và kính yêu, quý trọng nhất là người Thầy liêm khiết và khó tính của nó .
Nó yêu tính ngay thẳng của Thầy. Thầy là người duy nhất nói với học trò mình "Tôi nói thật , em không có khả năng học nghành nghề này và tốt nhất là suy nghĩ cho mình một xu hướng khác phù hợp với mình cho đỡ tốn thời gian và tiền bạc của gia đình "
Nó yêu sự nghiêm khắc của Thầy Thầy nghiêm khắc đến nỗi chỉ đi muộn sau Thầy một bước chân là bị đuổi ra ngoài rồi. Cái cốc nước Thầy uống thường phải chọn cốc nhựa vì Thầy mà bực thì cái cốc ấy sẽ bay vèo lên sân khấu vào thẳng người mà thày nói "diễn như ..." hì.... Thầy nói tục nhưng thật là trong tình huống ấy chẳng thấy tục tẹo nào
Nó yêu tính trách nhiệm của Thầy. Bất kể những gì Thầy đã quết tâm làm thì Thầy luôn đặt trách nhiệm lên hàng đầu.Thầy của nó dù mọi người gán ghép cho những cái tên là "Thầy đồ", "Cực đoan", "Lập dị", "Gàn"... nhưng mỗi cái tên ấy với nó chẳng ngạc nhiên, chẳng thấy lạ mà ngược lại thấy thật dễ thương. Đó mới chính là Thầy của nó, đó mới chính là phong cách và cái riêng của Thầy
Cuối cùng thì cũng phải nói lời chia tay với Thầy, với thời sinh viên. Trước khi chia tay Thầy đã nói "Em là một trong những học trò tôi yêu mến nhất". Đó là niềm hạnh phúc mà nó mãi mãi khắc ghi . Đôi lúc thấy thật có lỗi với Thầy vì bao công sức của Thầy, nó đã đổ xuống sông xuống biển cả
Chia tay đại học không giống như chia tay thời phổ thông, không khóc sướt mướt, không viết cho nhau những dòng lưu bút để nhớ. Chỉ là những cái ôm , những cái bắt tay xiết chặt kèm theo lời dặn dò "Nhớ liên lạc nhé !". Rồi mỗi đứa mỗi nơi , đứa thì đi làm , đứa thì học tiếp nhưng tình cảm dành cho nhau thì không hề phai nhạt. Đó mãi là những kỷ niệm chẳng thể quên của những ai đã từng là sinh viên và khi xa rồi sẽ càng thấy những kỷ niệm ấy vô cùng quý giá.
ĐÂY là một vài nét về người Thầy của Kẹo. Nếu muốn tìm hiểu về Thầy thì các bạn hãy vào google và search "Đạo Diễn Xuân Huyền hoặc NSND Xuân Huyền"
Còn ĐÂY là tấm hình chụp cùng Thầy nhân ngày họp trường




























