Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2008

Cổ tích Giáng Sinh


Cổ tich Giáng Sinh
   
 
snowing.gif image by hoalylily

Có một cô bé mồ côi cha sống với mẹ tại một vùng quê hẻo lánh. Nhà rất nghèo, hai mẹ con phải làm việc quần quật cả ngày mới kiếm đủ ăn. Cô bé không có bạn bè, không có đồ chơi nhưng cô không bao giờ cảm thấy buồn và cô đơn. Gần nhà cô là một khu rừng, lúc nào cũng tràn ngập tiếng chim hót ...và những bông hoa rực rỡ...Vào mùa đông năm đó, mẹ cô bé bị bệnh và không thể làm việc được, cô bé bận rộn cả ngày với việc đan len để sau đó mang ra chợ bán những đôi vớ bằng len, dù rằng ngay chính đôi chân trần của cô luôn tái xanh vì lạnh.

 

 

 

 

 

Gần đến ngày Giáng sinh, cô bé nói với mẹ: “Không biết năm nay ông già Noel có mang quà đến cho con không, nhưng con vẫn đặt đôi giày trong lò sưởi. Chắc ông già Noel không quên con đâu phải không mẹ?”. Bà mẹ âu yếm vỗ về: “Đừng nghĩ đến điều đó trong ngày Giáng sinh năm nay con gái ạ. Chúng ta chỉ cầu mong có đủ thực phẩm để qua mùa đông khắc nghiệt này là quý lắm rồi”. Nhưng cô bé không tin rằng ông già Noel có thể quên cô. Vào buổi tối trước ngày Giáng sinh, cô đặt đôi giày trong lò sưởi và đi ngủ với giấc mơ về ông già Noel. Người mẹ nhìn vào đôi giày của con và buồn rầu khi nghĩ đến sự thất vọng của con gái, nếu buổi sáng hôm sau cô không nhìn thấy một món quà nào trong đó. Năm nay, ngay cả một món quà Giáng sinh nhỏ cho con, bà cũng không lo được.

Buổi sáng hôm sau, cô bé thức dậy sớm và chạy đến nơi cô đặt đôi giày. Đúng như sự mơ ước của cô, đêm qua ông già Noel đã đến và mang cho cô bé một món quà. Đó là một con chim nhỏ bé nằm thiêm thiếp trong chiếc giày, có lẽ vì đói và lạnh. Nó nhìn cô bé với đôi mắt long lanh và kêu lên mừng rỡ khi cô vuốt nhẹ lên bộ lông mềm mại của nó. Cô bé nhảy múa vì vui mừng và ôm chặt con chim nhỏ bé vào ngực mình. Cô chạy đến bên giường, nơi mẹ cô đang nằm và reo lên: “Hãy nhìn con đây mẹ ơi. Ông già Noel không quên con và đã mang đến cho con món quà ý nghĩa này!”. Những ngày sau đó, cô bé săn sóc con chim, sưởi ấm và cho nó ăn. Con chim líu ríu bên cô bé và đậu lên vai cô trong khi cô làm việc. Khi mùa xuân đến, cô bé mở lồng cho con chim bay vào rừng nhưng nó không chịu bay xa, cứ loanh quanh gần nhà cô bé và mỗi buổi sáng, cô bé lại thức giấc bởi tiếng hót líu lo bên ngoài song cửa sổ....

Bà mẹ nhìn con trong niềm hạnh phúc vô bờ...Vì không muốn làm con thất vọng, bà đã vào rừng đêm hôm đó hy vọng tìm thấy một thứ gì làm qùa thay ông noel tặng con, và đã gặp chú chim sắp chết vì lạnh và đói này.....

Thứ Ba, 16 tháng 12, 2008

Bạn iu ơi .....





Tâm trạng nó hôm nay thật lạ,chẳng biết là đang vui hay buồn nữa...nhưng có một điều chắc chắn rằng trong lòng nó cảm thấy như đã được giải tỏa những khúc mắc và buồn bực của mấy ngày qua.... Nó đã rất bức xúc nên viết lên entry "Tình Bạn" khi mà bỗng nhiên một lúc mất đi vài người nó yêu quý trong yahoo plus này, ra đi ko một lời từ giã, bỏ lại sau là nó và những lời hứa hẹn về một ngày gặp gỡ và bao nhiêu kỉ niệm khác...Nhưng hôm nay thì nó hiểu ra một điều là nó thật ích kỷ! Cảm giác hụt hẫng ,đau buồn vì mất bạn đã làm nó chỉ nghĩ về mất mát của bản thân mà ko thèm để ý đến những lý do và cảm nghĩ của bên ấy...

Hôm nay nó đọc được tâm sự của một người em và người bạn thân iu của nó, nó đã rơi lệ....buồn lắm! Ko ngờ entry của nó đã vô tinh làm cho nhiều người buồn đến vậy....

Bạn iu à, đừng giận kẹo nữa nha. Bạn đã nói "Đã là bạn thì suốt đời là bạn"...bạn nhớ chứ! Trước đây mình là thế thì bây giờ cũng chẳng thể nào thay đổi phải ko. Dù gặp hay ko gặp , dù thấy hay ko thấy ...thì tình cảm tốt đep ấy mình cũng đã giành cho nhau rồi mà. Hãy sống thoải mái và đừng vướng bận vào sợi dây tình cảm trong cái thế giới ảo này bạn nhé!

Chuyện của mình chẳng phải mơ đâu. Kẹo sẽ luôn nhớ bạn MA à. NN,MT,DD...chị cũng yêu quý mấy em thật nhiều.Chị chẳng thể nào quên được những tình cảm ngọt ngào em đã dành cho chị. Mấy em có biết rằng mỗi lần đọc cmt của các em "Ngày mới vui chị iu nhé","Ngủ ngon nha chị iu"," lâu không gặp chị em nhớ chị lắm"...chị vui biết chừng nào.Chỉ là một câu nói mà đã mang đến cho chị niềm vui cả ngày và giấc ngủ thật ngon đó, các em biết ko...Thế nên phải xa mấy em, trách sao chị ko buồn...... Lời cuối Kẹo muốn khoe với mọi người rằng , Kẹo đã vượt qua được một thử thách đầu tiên của thế giới ảo là đã hết buồn sau một chuổi buồn liên tiếp. Và sau này nếu gặp trường hợp như thế có lẽ Kẹo sẽ đỡ hơn vì kinh nghiệm đầy mình rồi .... MA, NN hạnh phúc và vui mãi cho dù ở nơi đâu nhé!

nbsp;Kẹo sẽ vẫn tiếp tục với hành trình của mình trong cuộc sống với người yêu thứ hai này.... Thế giới ảo......Thế giới blog........




Thứ Hai, 15 tháng 12, 2008

Ước mơ trong đời.





Ước mơ trong đời

Một ngày em mơ bao giấc mơ tươi đẹp
Nào đâu có mấy giấc mơ đến như em mong chờ

Và đời cho em những nỗi đau vô bờ
Chờ anh đến xoá hết những đau thương

Ước mơ trong đời
Có ai đâu ngờ
Đôi khi sao quá xa xôi

Vẫn mong một ngày
Nắng lên xanh ngời
Ta bên nhau sánh đôi

Biết anh bây giờ chắc vẫn mong chờ
Thôi thì anh cứ mong chờ
Những phút vui nào
Có đến bao giờ

Yêu nhau trong mơ thế thôi






Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2008

Tình bạn ?





Tôi rất yêu quý bạn, đã coi bạn là một người thân thiết giữa một thế giới ảo, thế giới blog. Bao nhiều chuyện vui buồn, bí mật của cuộc đời tôi, tôi không ngần ngại nói cho bạn biết và tôi cũng cảm nhận  được những lời đáp lại, lời tâm sự của bạn  thật chân thành Vậy mà , không một lời từ giã bạn bỏ tôi ra đi ...

Ừ thì thế cũng được!bạn bỏ đi rồi thì đừng quay lại hỏi thăm tôi nữa.Bạn cười với tôi, quan tâm tới tôi...chỉ để cho tôi nhớ bạn hơn,cảm giác hụt hẫng của tôi như được nhân lên.Tôi thấy tình cảm của mình như bị đùa giỡn, tổn thương...và bỗng dưng tôi ước ao giá như tôi và bạn không cùng cảnh ngộ, giá như tôi và bạn không đồng cảm với hoàn cảnh và việc làm của mỗi người thì chắc tôi sẽ không thân vói bạn như đã rồi.....

Có lẽ bạn trẻ hơn tôi, suy nghĩ của bạn không như tôi nên tôi không thể trách bạn .Nhưng dù thế , tôi cũng mong bạn hãy nhìn nhận và hãy suy nghĩ sâu sắc hơn nữa về một tình bạn. Nó đơn thuần không chỉ để chia vui mà còn rất nhiều thứ khác .....

Có một câu danh ngôn đã viết rằng "Trong tình bạn , nếu không sẵn lòng tha thứ cho nhau những lỗi lầm nhỏ mọn thì không sao bền vững được và sự tự ái là thuốc độc giết chết tình bạn...

Tôi đang tự hỏi, sự giận hờn của tình bạn đã biến tôi trở nên ích kỷ, tự ái ư... Tôi cũng không biết nữa... nhưng thực lòng tôi không biết phải nói gì với bạn trong lúc này.....

Hãy cứ để mọi chuyện như thế có lẽ hơn, vì ít  nhất tôi vẫn sẽ giữ mãi tình bạn mà tôi đã có với bạn.....




Thứ Ba, 9 tháng 12, 2008

Cafe muối


926586czt859z0ts.gif picture by hoalylily
Họ ngồi cạnh nhau trong một quán cà phê xinh xắn. Anh căng thẳng đến độ không biết bắt đầu câu chuyện như thế nào. Cô gái cảm thấy rất khó chịu." Để mình về nhà còn hơn..." - Cô nghĩ thầm. Bỗng nhiên, chàng trai gọi người bồi bàn đến và nói:" Vui lòng cho tôi thêm một tí muối vào ly cà phê nhé". Mọi người ngạc nhiên nhìn anh. Mặt đỏ bừng ngượng nghịu, nhưng rồi anh vẫn uống ly cà phê ấy.

Cô gái tò mò hỏi:
-Tại sao anh lại có sở thích lạ lùng thế?
Anh trả lời :
- Khi còn là một đứa trẻ, tôi sống gần biển. Lúc ấy do thường chơi đùa trước sóng biển nên tôi có thể nếm được mùi vị của biển, cảm giá nó mặn và có vị chát. Mùi vị ly cà phê này cũng thế. Nó gợi cho tôi nhớ về tuổi thơ của mình, về ngôi nhà nhỏ bé bên bờ biển và tôi nhớ cha mẹ tôi - người suốt đời sống ở đấy - biết bao nhiêu!
Nói đến đây, đôi mắt anh đẫm nước mắt.

Cô gái vô cùng xúc động trước những cảm xúc chân thật tận đáy lòng chàng trai. Một người đàn ông như thế hẳn là người sống rất tình nghĩa và yêu quí, có trách nhiệm với gia đình. Cô bắt đầu kể về thời thơ ấu, gia đình, công việc ... của mình. Buổi trò chuyện thật tuyệt vời, và đó là sự khởi đầu tốt đẹp.

Những lần hò hẹn sau, cô gái nhận ra chàng trai thật sự là người mà cô cần: anh có lòng khoan dung, trái tim nồng hậu, sự chân thành... Anh là người đàn ông tốt mà cô không thể để vuột mất. Rồi mọi chuyện diễn ra hệt như một câu chuyện cổ tích có hậu: hoàng tử cưới công chúa, họ sống một cuộc đời hạnh phúc bên nhau. Và mỗi khi pha cà phê cho chồng, cô luôn thêm vào một chút muối theo cách mà anh thích.

40 năm sau... người đàn ông qua đời, để lại cho người vợ lá thư:
" Em yêu quí, hãy tha thứ cho anh, cả cuộc đời anh đã nói dối em. Nhưng chỉ một việa duy nhất: ly cà phê muối. Em còn nhớ lần đấu tiên hò hẹn của chúng mình ? Lúc ấy anh đã quá lúng túng, thật ra anh muốn thêm tí đường vào ly cà phê nhưng anh đã nói nhầm thành muối... Thật khó để thay đổi lời nói nên anh phải uống ly cà phê ấy. Nhưng anh không thể ngờ điều ấy đã bắt đầu cho mối qua hệ của chúng ta. Đã nhiều lần anh định nói sự thât ấy với em nhưng anh lại sợ mất em. Bây giờ anh không còn lo lắng điều gì nữa, anh muốn cho em biết sự thật: anh không thích uống cà phê muối, mùi vị của nó mới tệ làm sao... nhưng nhờ nó mà anh đã có em, anh đã tự hứa rằng anh sẽ không bao giờ nói dối với em bất cứ điều gì nữa, và suốt cuộc đời anh đã không vi phạm lời hứa ấy. Có em trong đời, đó là hạnh phúc lớn nhất của anh. Nếu có thể được sống thêm một lần nữa, anh sẽ vẫn muốn được biết em và có em làm vợ, thậm chí anh có phải uống cà phê muối...".
Đôi mắt cô nhoè đi và lá thư ướt đẫm...
Một ngày, có người hỏi cô: "Mùi vị của cà phê muối thế nào?".
- Cô trả lời.
"Rất ngọt ngào, bạn ạ!"

(st)
P/S : Trong cuộc sống đôi lúc chúng ta cũng phải nói dối. Nói dối đúng lúc , đúng chỗ , đúng hoàn cảnh và đúng cách để làm cho cuộc sống của chúng ta nhẹ nhàng hơn, tránh những tổn thương không đáng có thì cũng nên nói dói. Có những lời nói dối vô hại hoặc nói dối để giúp người khác vui lên, mà sau khi bị phát hiện ra là ta đã nói dối thì họ vẫn vui vẻ như thế......đôi lúc Kẹo cũng phải cảm ơn vì một vài lời nói dối đã đem lại cho Kẹo nhiều niềm vui

926586czt859z0ts.gif picture by hoalylily

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2008

Ừ nhỉ, mình chia tay

            ngoibennhau.jpg picture by hoalylily              
 
Ngày 02 tháng 12 năm 2008
 
Cho đến hôm nay em mới nhận ra một điều " mình đã không còn là của nhau nữa , ừ nhỉ mình chia tay " . Mới đây thôi mà đã bao năm qua rồi... nhanh quá anh nhỉ. Dường như thời gian cho một tình yêu thì lâu nhưng cho một lời chia tay thì lại thật quá nhanh, nhanh đến nỗi chỉ một lần mình nói : " có lẽ mình tạm chia tay...", một lần nói để mà lần sau , em luôn làm ngược lại với lòng mình,  em luôn trốn tránh và không bao giờ muốn gặp lại anh thêm một lần nào nữa.... 

Hình như em chưa bao giờ trả lời được câu hỏi vì sao em yêu anh và em yêu anh nhiều đến mức nào anh nhỉ ? Không phải vì em không hiểu lòng mình, mà chỉ đơn giản là từ buổi chiều hôm đầu tiên gặp anh ấy, em biết mình phải yêu anh.....

Tình yêu của mình cũng bình thường như bao cặp đôi khác, như bao tình yêu khác. Cũng có những lần dã ngoại , cafe, ăn kem , xem phim và ghế đá Hồ Tây.... Em còn nhớ sau mỗi lần xem xong một bộ phim , anh luôn hỏi cảm nhận của em về những bộ phim ấy, nếu em là diễn viên thì em sẽ thế nào... còn anh là đạo diễn thì anh sẽ là thế đó .... Anh luôn là người đưa ra những cảm nhận thuyết phục. Em lúc nào cũng chỉ biết cười mà trong lòng thầm khen "anh của em sao mà giỏi đến vậy !" ....
                            724687to3e17ufb0.gif picture by hoalylily 724687to3e17ufb0.gif picture by hoalylily 
Hôm nay không hiểu vì lý do gì em đã quay lại mái trường xưa, nơi mà đầy ắp những kỷ niệm về chuyện tình chúng mình. Em đã lên giảng đường, đi qua lớp học cũ ..... Tuy mỗi đứa một chuyên môn nhưng mình có môn chính trị là học chung anh hén, anh toàn bắt em viết bài hộ và sau đó nhìn chữ viết của em , anh chỉ cười..... 

Đâu rồi điều đó ?

Em lại đi ngang qua quán nước , nơi mà trước đây mình thường ngồi bên nhau sau những giờ học nghỉ giải lao... tất cả dường như vẫn thế! Nhưng trong lòng em thấy thật lạ, cảm giác thật xa vời, mọi thứ hình như không còn như xưa nữa.....

Đâu rồi nụ cười của anh, đâu rồi dáng dấp cô bé ngây thơ nhí nhảnh của em ?

Em đã đi tìm kiếm , lục lọi để mong tìm lại tình yêu của chúng mình... nhưng em đã thất vọng tràn trề. Chẳng có gì là nguyên vẹn cả, tất cả đã tan tành như sau một giấc mơ vậy đó!

Em không dám vào bên trong, em không dám bước lên tẩng 2 để thấy lại lớp cũ, kỷ niệm xưa của mình... hình như em không đủ sức vì em sợ nó sẽ làm mình thất vọng hơn . Em đã chỉ thấy một điều duy nhất đó là sự sợ hãi....  Em sợ rằng mọi thứ trong em sẽ tan biến hết sau ngày hôm nay....  

Em mệt mỏi!

Em đã thất thểu ra về như một kẻ bị mất cắp... 

Bất giác em muốn khóc, thèm xoa bàn tay anh cho đỡ lạnh....nhưng em cố nín lại, ừ nhỉ, đâu có được, em đã để anh đi rồi mà. Anh đã không còn là của em nữa......
 
Em nhận ra rằng bàn tay của anh đã được sưởi ấm bằng một gia đình......
 
Phải rồi mình chia tay!
 
Anh có gia đình riêng cũng là chuyện bình thường thôi. Bình thường thôi!

Bởi vì .... Mình chia tay nhau rồi anh nhỉ......

Em đúng là vẩn vơ, là ngốc nghếch vì mãi sống với hoài niệm....

Em sẽ để hoài niệm của mình đóng lại, em sẽ nghĩ cho mình từ hôm nay.

Cảm ơn ngày hôm nay đã giúp em hiểu một điều .....

"Mình đã thực sự chia tay!"
                               76e801ddde1580db8c102940.gif picture by hoalylily
 



Thứ Tư, 3 tháng 12, 2008

Công thức bánh tình yêu


74e42023b7402c04d672a5bkq9.jpg picture by hoalylily
th5-1-1.gif picture by hoalylily

Hãy cho tình yêu vào một chiếc khuôn thời gian. Rất nhiều sự thủy chung, rất nhiều nụ cười đã được đun trong nồi kỷ niệm cho đến khi nóng chảy. Vài muỗng thành thật, một gói tha thứ, một ít xa cách để làm đậm đà thêm nhân bánh. Bạn trộn thật đều tay hỗn hợp trên, bỏ thêm vài giọt lãng mạn rồi đưa bánh vào lò nướng. Trong lúc nướng hãy luôn chăm sóc nó cẩn thận, đừng mãi vì công việc và những điều gì khác mà bỏ lơ chiếc bánh. Nó sẽ cháy đen và bạn chỉ có thể ăn được toàn vị đắng mà thôi. Khi bánh đã chín vàng, hãy mang nó ra khỏi lò nướng và phết trên mặt bánh một lớp mứt niềm tin, hãy làm cho niềm tin phủ đều lên bánh. Bánh này chỉ dành cho hai người ăn mà thôi, không thể chia sẻ cho người thứ ba vì chiếc bánh sẽ không còn trọn vẹn nữa và thực tế cho thấy rằng có người nghiền món này đến độ đầu bạc răng long vẫn còn ăn, có người chỉ một đôi lần là phải dẹp lò, đổ bột....
Vì vậy các bạn hãy biết thêm gia vị thích hợp cho tình yêu của mình và hãy dùng vài miếng bánh tình yêu mỗi ngày để cảm nhận thêm vị ngọt ngào của cuộc sống nha .
 
1148195805lj7.gif picture by hoalylily
440729zwjlrfs491.gif picture by hoalylily
 
 
P/S: Chiều qua sau khi đi chơi cùng vài người bạn về Kẹo đã bị sốt và nằm bẹp đến tân bây giờ. 
 
Chắc có lẽ tại ăn mặc phong phanh quá trước cái lạnh đầu đông. Kẹo mới ngóc đầu dậy post cái entry mới rồi sẽ nằm nghỉ tiếp đây. Khỏe lại Kẹo sẽ đi thăm mọi người liền, sorry nhé !
 
Chúc các bạn tối vui vẻ nha
 
Nhớ và iu mọi người