Tôi rất yêu quý bạn, đã coi bạn là một người thân thiết giữa một thế giới ảo, thế giới blog. Bao nhiều chuyện vui buồn, bí mật của cuộc đời tôi, tôi không ngần ngại nói cho bạn biết và tôi cũng cảm nhận được những lời đáp lại, lời tâm sự của bạn thật chân thành Vậy mà , không một lời từ giã bạn bỏ tôi ra đi ...
Ừ thì thế cũng được!bạn bỏ đi rồi thì đừng quay lại hỏi thăm tôi nữa.Bạn cười với tôi, quan tâm tới tôi...chỉ để cho tôi nhớ bạn hơn,cảm giác hụt hẫng của tôi như được nhân lên.Tôi thấy tình cảm của mình như bị đùa giỡn, tổn thương...và bỗng dưng tôi ước ao giá như tôi và bạn không cùng cảnh ngộ, giá như tôi và bạn không đồng cảm với hoàn cảnh và việc làm của mỗi người thì chắc tôi sẽ không thân vói bạn như đã rồi.....
Có lẽ bạn trẻ hơn tôi, suy nghĩ của bạn không như tôi nên tôi không thể trách bạn .Nhưng dù thế , tôi cũng mong bạn hãy nhìn nhận và hãy suy nghĩ sâu sắc hơn nữa về một tình bạn. Nó đơn thuần không chỉ để chia vui mà còn rất nhiều thứ khác .....
Có một câu danh ngôn đã viết rằng "Trong tình bạn , nếu không sẵn lòng tha thứ cho nhau những lỗi lầm nhỏ mọn thì không sao bền vững được và sự tự ái là thuốc độc giết chết tình bạn...
Tôi đang tự hỏi, sự giận hờn của tình bạn đã biến tôi trở nên ích kỷ, tự ái ư...
Hãy cứ để mọi chuyện như thế có lẽ hơn, vì ít nhất tôi vẫn sẽ giữ mãi tình bạn mà tôi đã có với bạn.....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét