Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

Nó Về Quê




Nó Về Quê

Suốt cả năm trời nỗi nhớ quê
Đến tận đông nay mới được về
Vườn nhà Mẹ trồng hai cây khế
Ao cá một bè thỏa sức câu

Những nhành phong lan nở thắm màu
Xanh đỏ tím vàng nối đuôi nhau
Ơ kìa đôi bướm bên vườn đậu
Đắm đuối hôn nhau... thẹn quá trời

Bỗng nhớ ngày xưa.....  đã xa rồi
Một chàng ngô ngố cứ đến chơi
Mang trồng tặng nàng vườn hoa thắm
Nàng chẳng thèm yêu...chỉ nhoẻn cười

Nỗi nhớ còn đây, chuyện đã vời
Tìm đâu ngày ấy nữa chàng ơi
Tình đầu khờ khạo rời theo gió
Vườn hồng bỏ ngỏ... thiếu người thăm 

Hoàng hôn đi đến nhuộm tháng năm
Kỷ niệm dần trôi theo làn sóng
Cuốn trong thời gian và gió lộng
Cái tuổi học chờ ... tuổi học yêu

Hỏi còn đâu nữa những buổi chiều..
Ngắt một nụ hồng đệ nhất kiêu
Vu vơ bói tên người qua chữ
Yêu...không yêu...yêu...không yêu...
kiểu gì cũng phải yêu! 




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét