Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2009

Một thời đã xa


Một thời đã xa 

Em ra đi trời đang đông anh nhỉ
Hà Nội buồn ta lặng lẽ chia ly
Lời chia tay vội vã chẳng nghĩ suy
Em thẫn thờ giữa khung trời tăm tối

Hai chúng ta ai là người có lỗi ?
Duyên không tròn đành thế phải không anh
Trách làm sao khi ước mộng không thành
Chỉ thêm xót trái tim yêu khờ dại

Em bơ vơ một mình trong sợ hãi
Phương trời xa lạc lõng giữa hoang mang
Đông trôi qua đông lại tới ngỡ ngàng
Niềm đau cũ ... cứ trỗi hoài không ngủ

Có phải chăng ta yêu nhau chưa đủ
Hay lòng em vẫn chưa kịp yêu anh
Nuôi tim yêu em dệt giấc mộng lành
Anh làm vỡ tan tành trong cay đắng

Em đi rồi anh ở lại nhặt nắng
Gom góp chờ để sưởi ấm tim em
Ước cùng em xây lại mộng êm đềm
Dẫu kỷ niệm còn buồn trong ký ức

Vẫn biết rằng anh rất mực yêu em
Vẫn biết rằng trên đời này anh chiều nhất là em
Vẫn biết rằng dù em có đi nữa , đi mãi không về thì anh vẫn chờ đợi....  Dẫu biết em có làm sai chuyện gì anh cũng chưa một lần giận em mà luôn giang tay đón em trở về............
Vẫn biết là như thế , vẫn biết là anh có thể làm bất cứ điều gì mà em muốn , cho em tất cả những gì anh có .... Vậy mà trái tim em chưa một lần rung động trước anh dù mình đã .....




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét