Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2009

Đã có khi nào......


Đã có khi nào bạn rơi vào cảm giác lửng lơ , ơ hờ..... không biết mình đang muốn gì và làm gì nữa. Ngồi trước một entry nháp mà cứ cắn móng tay hoài,nghĩ không ra một đề tài mình sẽ viết...

Đã có khi nào bạn ngồi lặng im trong đêm khuya tĩnh mịch,đếm theo từng tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ đối diện. Bạn chợt nghĩ, thì ra con người phát minh  ra cái vật này để níu kéo thời gian. Nếu không có nó, biết đâu đêm sẽ ngắn và ngày sẽ dài hơn nhỉ... Bạn phì cười vì suy nghĩ ngốc nghếch của mình rồi treo lại nó lên tường, ôm lấy chú gấu bông, tiếp tục lẩm nhẩm trong đầu "tíc tắc, tíc tắc...." và..... thiếp dần vào giấc ngủ ...

Đã có khi nào bạn chẳng muốn về nhà sau buổi học hay làm việc mà chạy xe đi vô định,bỗng giật mình khi thấy mình đang dừng ở trước biển mênh mông từ bao giờ . Ngắm nhìn từng đợt sóng chiều ào ạt xô bờ rồi lại lặng lẽ ngược ra khơi.. thấy có gì đó man mác buồn... len lén trong lòng một cảm giác giống như bị bỏ rơi, lo lắng.... mất mát và chơi vơi sao ấy...

Đã có khi nào bạn đứng một mình giữa một khu vườn rất rộng, quanh  bạn là những  chú bướm xinh bay nhè nhẹ trên những nhành hoa phong lan thật đẹp.Khép mi lại,ghi trọn cảnh tượng ấy trong trí nhớ, thưởng thức những mùi hương thơm, khẽ hát một vài câu hát yêu thương và thầm ước,giá như người ấy của bạn cũng đang ở bên....

Đã có khi nào bạn ngồi trong một quán cafe yên tĩnh,lắng nghe một bản nhạc không lời nhẹ nhàng, nhâm nhi một ly Magarita, và khi cái vị mặn ngọt chua cay vẫn còn tê trên lưỡi , bạn chợt nghĩ,đời người có vẻ giống cốc rượu này, cũng có những vị ngọt cay chua mặn... nhưng nếu khéo léo làm nó hài hòa, thì lại thấy nó vẫn ngon thơm như một ly cocktail vậy. Bạn mỉm cười lòng thấy vui vui...

Đã có khi nào bạn bừng tỉnh sau một cơn ác mộng về người bạn yêu nhất,tim bạn như nghẹn lại, mồ hôi ướt đầm vì sợ hãi... Dù đã nhận ra rằng đó chỉ là một giấc mơ , nhưng  bạn không khỏi chạy sang phòng người ấy,sửa lại tư thế ngủ,kéo lại cái mền cho ấm....Ngồi thật lâu chỉ nhìn và nghe từng tiếng thở đều đặn của người ấy.......  bỗng thấy hạnh phúc vô cùng,  thầm cảm ơn ông  trời, bởi đó chỉ là một giấc mơ.....

Đã có khi nào bạn đến một nhà thương điên làm từ thiện, nói chuyện với họ và thấy họ rất bình thường....

Đã có khi nào bạn ôm từng đứa nhỏ bị chất độc màu da cam    vào lòng, ấu yếm và xót thương như một người mẹ...... 

Đã có khi nào... chỉ nhìn chiếc lá rơi bạn cũng thấy chạnh lòng.... 

Đã có khi nào..... bạn yêu mưa đến mức ngày nào cũng thầm  mong trời đổ mưa....

Đã có khi nào ngắm mưa rơi, lòng bạn lại nhói lên khi nghĩ đến một người ...... 

Đã có khi nào .......

Đã có khi nào................

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét