Thứ bảy ghét lắm thứ bảy ơi Ngồi ngắm dòng người thấy chơi vơi Hồn em rơi vào miền ký ức Cô đơn lạc lõng ...ghét quá trời
Đời chi đáng trách ...cứ lôi thôi Tình chưa kịp thấy đã vội phôi Ai nào có lỗi ... nào ai lỗi Mộng vỡ tan tành ....tại Đời thôi
Đời chẳng với em là gian dối Sao Đời cứ chắn lối em đi Làm gì đây nhỉ .... em chới với Vô định còn hơn cánh chim trời
Đời có hiểu được nỗi chờ mong Đời có đo được lòng người nhớ Đời có biết được khi tình vỡ, làm gì... nhặt hết những mảnh rơi ?
Đời hãy để em được yêu Đời Đừng đùa em nữa, thương em đi Ký ức luôn làm người suy nghĩ Ngắm nỗi buồn....mới thấy rõ niềm đau....
Em vẫn yêu Đời, yêu cuộc sống muôn màu Chỉ là vu vơ ....vâng chỉ là vu vơ thôi Đời ạ....
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét