Có những lúc buồn nó lại ra biển tìm cái khoảnh khắc yên tĩnh. Ngồi một mình lẻ loi, đơn độc nhìn vạt nắng tan dần tan dần trôi theo dòng biển, nó bỗng ước mình có một chiếc thuyền nhỏ, một chiếc thuyền bằng gỗ, nhỏ nhắn và xinh xắn. Nó sẽ lái con thuyền ấy đi ra ngoài khơi chạy theo ánh nắng yếu dần của buổi chiều khi hoàng hôn đang tắt.... ngước nhìn lên khoảng trời cao, trong xanh và bao la , mấy chú chim nhỏ đang lượn lờ bay tìm đường về tổ.... Và những chiều như thế, khi hoàng hôn đi qua, khi không gian bừng lên một màu đỏ tía rồi từ từ chuyển sang màu xám bạc, nó nghe trái tim mình dịu lại. Nhắt mắt để tận hưởng những giây phút ấy, để nghe gió mang theo hơi lạnh mơn man trên mái tóc, dịu dàng, ấm ấm.....
Thanh bình và dịu êm quá!
.........một cảm giác nó hằng mong đợi.........
Nhưng.........
Khi mở mắt ra thì hoàng hôn đâu còn nữa,
hoàng hôn đã tắt tự bao giờ...chỉ còn lại nó,một
mình thẫn thờ bên bờ biển rộng.............. tiếc nuối
một chút bâng khuâng.............rồi tự cười một mình....
Thế mới biết rằng trên đời này chẳng có gì là Hoàn Hảo,
và cũng sẽ chẳng có gì là gọi là Vĩnh Hằng đâu........................
Nó hiểu!
Có những giọt buồn gọi là không tên....có những nỗi đau mang đầy sự vô tình...... Có những lúc xao xuyến bồi hồi trước một người chẳng hiểu vì sao....và ....có một lỗi lầm nó cần một người tha thứ......
Sorry một người trong thế giới ảo........
..................
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét